@ongchukhongyeu: Trả lời @xinhchiem28 Nếu bạn đã từng trải qua một thất bại đau đớn nhất thì đó là một món quà. Còn nếu bạn đang ở trong thất bại thì đây sẽ là một món quà. Có những giai đoạn trong đời mà thất bại không còn là một khái niệm, nó trở thành một cảm giác thật — chảy trong từng nhịp thở. Là khi con đường về nhà bỗng trở nên quá ngắn, mình chỉ muốn đi mãi, đi hoài, chỉ để thấy rằng mình vẫn còn đang chuyển động, vẫn còn đang “làm một điều gì đó”, chứ không phải là một kẻ đứng yên trong chính sự sụp đổ của mình. Cơ thể lúc đó không còn là của mình nữa. Ruột gan như muốn trào ra ngoài, một áp lực vô hình bóp nghẹt từ bên trong, mỗi bước đi nặng như kéo theo cả một cuộc đời phía sau. Đôi mắt mở nhưng không còn nhìn, chỉ hướng về phía trước theo quán tính, mọi thứ đi ngang qua mà không chạm vào được. Đôi tai nghe nhưng không còn phân biệt, âm thanh dồn dập, chồng chéo, như cả thế giới đang nói cùng một lúc, nhưng không có một thứ gì đủ rõ để hiểu. Mình đứng giữa tất cả, mà lại như đứng ngoài tất cả. Và chính lúc đó, những điều nhỏ nhất lại trở nên rõ ràng đến lạ. Một bà bán nước ven đường, một chú bán vé số đi ngang qua — chỉ vậy thôi cũng đủ để mình ao ước được như họ, được đơn giản, được tồn tại, được sống một cách nhẹ hơn chính mình lúc đó. Từng hình ảnh lướt qua lại khắc sâu đến mức không thể quên. Có những ngày bụng đói cồn cào, miệng chát ngắt, không thể nuốt nổi một hạt cơm — không phải vì không có, mà vì chính mình không nuốt nổi. Nhưng cũng chính trong cái khoảng rỗng đó, mọi thứ bắt đầu rơi xuống. Không còn danh xưng, không còn vai trò, không còn phải chứng minh mình là ai. Chỉ còn lại một câu hỏi rất thật: nếu không còn gì thì mình là ai? Và lần đầu tiên, mình không trả lời bằng lời nói mà bằng cảm nhận — một thứ rất thô, rất trần trụi, không đẹp, không dễ chịu, nhưng là thứ thật nhất mình từng có. Và rồi từ chính cái điểm tưởng như không còn gì đó, mình bắt đầu bước ra — chậm thôi, nhưng chắc. Không phải vì mọi thứ trở nên dễ dàng hơn, mà vì mình đã khác đi. Thất bại, phá sản không phải là thứ để né tránh, nó là một cánh cửa. Bước qua nó, không phải ai cũng giữ được tất cả, nhưng nếu đi đủ sâu, thì thứ còn lại sau cùng không phải là tiền, không phải là danh, mà là một con người đã biết mình là ai khi không còn gì trong tay. #chanthanh #truongthanh #cuocsong #cuocsong #ongchukhongyeu
Ông Chú Không Yêu
Region: VN
Wednesday 01 April 2026 14:59:55 GMT
Music
Download
Comments
Xôi mặn k patê :
phá sản nợ nần là món quà đau đớn nhất đời tặng cho một kẻ từng có tất cả. thứ đau đớn ở đây k phải là ts hay danh vọng đã mất. mà là những mqh ng những mình yêu thuong quay lưng mất uy tín danh dự mất luôn chính mình.
2026-04-03 10:05:36
17
NTSEN ( Đợi chờ) :
Chú ơi, em là fan của chú đó.
Bởi vì gần như tất cả bài viết của chú có hình ảnh của cuộc đời em trong đó.
Thất bại, mất mát, phá sản, tổn thương, vấp ngã.... Tất cả đã từng.
Có khoảng thời gian đôi mắt mờ đi, thâm quầng chỉ vì khóc quá nhiều.
Sau những lần vấp ngã lại cho em thêm sức mạnh và giờ đây em đã đủ can đảm để buông mọi thứ và hiểu được cái vô thường của cuộc sống.
2026-04-26 14:55:50
1
Giản Đơn :
Nó rất hay anh có thể cho e xin tên bài hát được ko anh
2026-04-02 04:24:28
1
van83binhduong :
Cuộc đời mình lại giống bạn thế vậy mà mình cũng chậm rãi làm lại mọi cái chỉ cần thêm 3 năm nữa đạt mục tiêu mình sẽ sống thật thong dong và an yên nhất có thể
2026-04-04 13:46:10
3
THANH HẢI :
Anh à, hãy coi đó là việc mình trả nghiệp đã gieo từ kiếp trước đi ạ. Giờ mình làm lại ạ, sau tất cả mình đã học được 1 bài học cho bản thân mình ạ...
2026-04-05 07:38:17
3
hoamuaha :
Mình cũng đã từng trải qua và cũng đã vượt qua. Phải cảm ơn vì chính điều đó giúp mình nhìn rõ hơn và hiểu rõ hơn lòng người. Sau cơn mưa trời lại sáng. Cấu chúc những ai đã và đang trải qua thấy bại sẽ luôn tìm được ánh sáng phía cuối con đường.
2026-04-05 05:31:43
3
daudo :
Sao bạn viết giống cho minh thế nhi. Cảm ơn bạn ha.
2026-04-04 14:30:14
1
Thuỷ 1510/1602 :
Đời cho ta trải nghiệm cũng thật nghiệt ngã nhưng em đã vững vàng bình thản vậy em thật kiên cường mong đời luôn dịu dàng với em
2026-04-04 00:20:46
3
Van Anh :
sao lại có thể viết hay đến vậy...
2026-04-03 21:47:32
1
CRAY BUNNY :
thua keo này ta bày keo khác, ko được nghĩ mình sẽ that bại, phải chiến thắng .
2026-04-04 14:27:27
1
Lem☘️ :
Chú ơi
2026-04-03 12:33:49
0
Hoai :
Bài viết hay quá, mình đã từng cảm thấy kiệt sức, mất phương hướng nhưng rồi khó khăn nào cũng vượt qua miễn là chúng ta còn thở và cố gắng
2026-04-05 02:13:30
2
Thảo Nguyên :
muốn khóc mà ko khóc đc mặc dù nghẹn ngào nơi cổ họng 😢
2026-04-04 10:33:01
2
Lê Hoàn Phát :
Cảm ơn kênh chia sẻ.
2026-04-04 14:33:47
1
Tuệ An333 :
Không thể khóc cũng không muốn nói, thở cũng khó khăn
2026-04-04 09:10:25
1
Vũ Linh :
Đã từng..!!!
2026-04-04 12:27:34
1
diemnguyen :
gần như mọi thứ trên thế gian này mình trải qua gần hết. giờ thấy nhẹ
2026-04-04 16:12:51
1
Julia Nguyễn :
chuyện đó là bình thường thôi mà
2026-04-04 01:26:58
1
THUỲ TRANG :
Âm thanh vỡ vụn ...
2026-04-03 21:16:05
1
ズオンGaihoduong :
Đã từng trải qua những mất mát tưởng chừng đã vĩnh viễn ra đi tạm biệt cuộc đời này vì bị mất 10ti 😭, nhưng rồi đã may mắn sống sót 🥲. Bây giờ thì trân trọng từng giây phút vì được sống lại...🥺. Nhưng thi thoảng vẫn bị ám ảnh vì mất mát lại tự khóc một mình lúc nữa đêm vì tự dằn vặt bản thân 🥺
2026-04-04 12:55:58
1
Vũ Ngọc Thu Thảo1975 :
Thất bại đơn giản chỉ là cơ hội để ta bắt đầu lại mọi thứ một cách thông minh hơn
2026-04-04 04:24:29
1
Sunny :
Đúng chỉ trải qua mới hiểu cảm giác được - mất ...Tận cùng ...rồi lại đứng dậy...rồi lại gục ngã ...rồi tiếp tục đứng dậy ... đừng bao giờ bỏ cuộc...
2026-04-03 00:23:21
3
👱🏼♀️Nhàn Nguyễn ☘️ :
Đã rơi tận đáy, cảm giác ấy ko một ngôn từ nào diễn tả dc.
2026-04-02 04:11:46
2
Mai Hà :
tận cùng của nỗi đau không phải là không còn gì mà là....không còn biết mình là ai...
2026-04-02 00:44:48
3
vantainguyen259 :
giá xưa kia gặp bạn .người hiểu sâu và đồng cảm với những gì mình đã trải qua.tuyệt vời mình đã trở thành tri kỉ
2026-04-02 11:36:35
1
To see more videos from user @ongchukhongyeu, please go to the Tikwm
homepage.