@nht.k.m: Mất cha trời bỗng hóa xa Khoảng không trống vắng lệ nhòa đêm thâu Gió khuya lạnh buốt canh sầu Tên cha con gọi… nghẹn câu giữa lòng Bầu trời ngày cũ mênh mông Giờ con lạc bước giữa dòng cô đơn Nhớ cha từng tiếng dỗi hờn Giờ đây chỉ biết ôm cơn nhớ người Đêm về nước mắt rơi rơi Từng giọt thấm ướt cả lời con than Cha đi… để lại muôn vàn Nỗi đau lặng lẽ, ngập tràn tim con Ước gì cha vẫn còn son Để con nép lại, không còn chơi vơi Dẫu cho năm tháng xa vời Tình cha vẫn mãi… một đời khắc ghi