@mauriciooskey: El sexo para los hombres es mas importante de lo que crees???📌

Mauricio Oskey 🫵♟️🍀
Mauricio Oskey 🫵♟️🍀
Open In TikTok:
Region: EC
Friday 03 April 2026 15:01:53 GMT
1230
35
0
8

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @mauriciooskey, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cả nhà im lặng từ lúc biết điểm. Con trai tôi thi trượt đại học. Suốt một năm, nó gần như chỉ có học và học. Có những hôm hơn 1 giờ sáng tôi vẫn thấy đèn phòng con sáng. Sáng hôm sau, nó lại dậy sớm đến lớp. Vậy nên ngày biết kết quả, tôi chẳng biết phải trách con điều gì. Nhưng tôi cũng không biết phải an ủi thế nào. Bạn bè nó đứa báo đỗ trường này, đứa khoe đỗ trường kia. Còn con tôi khóa cửa phòng. Điện thoại rung liên tục nhưng nó không mở. Có lẽ lúc ấy, điều nó sợ nhất không phải là thi trượt. Mà là phải trả lời những câu: “Được bao nhiêu điểm?” “Đỗ trường nào?” “Sao học cả năm mà vẫn trượt?” Bữa cơm tối hôm đó chẳng ai nói với ai câu nào. Riêng ông nội gọi cháu lại. Ông lấy trong túi ra 3 triệu, đặt trước mặt nó rồi nói: “Ông thưởng cháu.” Tôi tưởng mình nghe nhầm. Tôi hỏi: “Nó thi trượt mà bố còn thưởng?” Ông không trả lời tôi. Ông chia số tiền thành ba phần rồi đẩy về phía cháu. “Một triệu này, ông thưởng cho một năm cháu đã cố gắng. Một triệu này, cháu cầm lấy, đi đâu đó vài hôm cho đầu óc nhẹ đi. Còn một triệu... để dành mà bắt đầu lại khi cháu sẵn sàng.” Con trai tôi cúi mặt. Tôi thì bắt đầu khó chịu. Tôi nói: “Bố làm thế nó lại tưởng thất bại cũng chẳng sao. Sau này ra đời gặp chuyện khó hơn, ai cho tiền nó? Ai dỗ nó?” Lúc ấy bố tôi mới ngẩng lên. Ông nhìn tôi rất lâu rồi hỏi: “Con còn nhớ năm con 18 tuổi không?” Tôi im bặt. Hơn hai mươi năm trước... tôi cũng từng thi trượt. Nhưng ngày ấy, người ngồi trước mặt tôi không phải người ông đang nhẹ nhàng đưa tiền cho cháu. Bố đã nổi giận. Ông nói tôi: “Có mỗi việc học cũng không làm được.” “Nhìn con nhà người ta mà xem.” Và có một câu đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ: “Bố xấu hổ vì con.” Sau đó tôi vẫn đi học. Vẫn đi làm. Vẫn lấy vợ, sinh con và có cuộc sống của mình. Tôi từng nghĩ chuyện năm 18 tuổi đã qua từ lâu. Cho đến khi bố nhắc lại. Ông nhìn tôi rồi nói: “Ngày con trượt, bố đã làm sai một lần rồi. Bố không muốn đến đời cháu, nhà mình lại sai thêm lần nữa.” Tôi không nói được gì. Bố quay sang nhìn cháu: “Ông cho cháu tiền không phải vì cháu thi trượt. Ông thưởng cho một năm cháu đã cố gắng. Thi trượt thì buồn. Buồn xong rồi đứng dậy làm lại. Một kỳ thi đã đủ khiến cháu nghĩ mình thất bại rồi. Người nhà mình đừng biến cháu thành một con người thất bại nữa.” Tôi quay mặt đi. Hơn hai mươi năm... tôi mới hiểu tại sao mỗi lần thất bại, câu đầu tiên xuất hiện trong đầu mình luôn là: “Mình kém quá.” Có những lời cha mẹ nói trong vài phút tức giận... nhưng lại trở thành giọng nói trong đầu con suốt nhiều năm sau đó. Đêm ấy, tôi đứng trước cửa phòng con trai rất lâu. Cuối cùng tôi gõ cửa. Con mở cửa, mắt vẫn đỏ. Tôi không hỏi: “Năm sau con định thi trường nào?” Cũng không nói: “Bố đã bảo con phải cố hơn rồi.” Tôi chỉ bảo: “Mai đi ăn với bố. Chuyện còn lại, bố con mình tính sau.” Con nhìn tôi rồi hỏi nhỏ: “Bố không thất vọng về con à?” Tôi im vài giây. Rồi nói một câu mà năm 18 tuổi, chính tôi từng rất muốn được nghe: “Bố thất vọng vì kết quả. Nhưng bố chưa bao giờ thất vọng vì con.” Con cúi đầu. Còn bố tôi ngồi ngoài phòng khách, không nói gì. Ba thế hệ đàn ông trong một căn nhà. Một người từng làm tổn thương con mình. Một người mang vết thương ấy hơn hai mươi năm. Và một đứa trẻ suýt nữa phải nhận lại nó. May mà lần này... có người quyết định dừng nó lại. Cha mẹ có quyền buồn khi con thất bại. Có quyền nghiêm khắc. Và con cũng cần học cách chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình. Nhưng có một điều rất khác nhau: “Con đã thất bại trong một việc.” và “Con là một đứa thất bại.” Đừng để con nhầm hai điều ấy chỉ vì một câu chúng ta nói lúc tức giận. **Điểm số có thể quyết định một ngôi trường. Đừng để nó quyết định một đứa trẻ nghĩ gì về chính mình.** Nếu là bạn, khi con đã thật sự cố gắng nhưng vẫn thi trượt, bạn sẽ động viên con trước hay để con tự đối diện với thất bại trước? #giadinh #yeuthuong #xuhuongtiktok #tamtrang #fyp
Cả nhà im lặng từ lúc biết điểm. Con trai tôi thi trượt đại học. Suốt một năm, nó gần như chỉ có học và học. Có những hôm hơn 1 giờ sáng tôi vẫn thấy đèn phòng con sáng. Sáng hôm sau, nó lại dậy sớm đến lớp. Vậy nên ngày biết kết quả, tôi chẳng biết phải trách con điều gì. Nhưng tôi cũng không biết phải an ủi thế nào. Bạn bè nó đứa báo đỗ trường này, đứa khoe đỗ trường kia. Còn con tôi khóa cửa phòng. Điện thoại rung liên tục nhưng nó không mở. Có lẽ lúc ấy, điều nó sợ nhất không phải là thi trượt. Mà là phải trả lời những câu: “Được bao nhiêu điểm?” “Đỗ trường nào?” “Sao học cả năm mà vẫn trượt?” Bữa cơm tối hôm đó chẳng ai nói với ai câu nào. Riêng ông nội gọi cháu lại. Ông lấy trong túi ra 3 triệu, đặt trước mặt nó rồi nói: “Ông thưởng cháu.” Tôi tưởng mình nghe nhầm. Tôi hỏi: “Nó thi trượt mà bố còn thưởng?” Ông không trả lời tôi. Ông chia số tiền thành ba phần rồi đẩy về phía cháu. “Một triệu này, ông thưởng cho một năm cháu đã cố gắng. Một triệu này, cháu cầm lấy, đi đâu đó vài hôm cho đầu óc nhẹ đi. Còn một triệu... để dành mà bắt đầu lại khi cháu sẵn sàng.” Con trai tôi cúi mặt. Tôi thì bắt đầu khó chịu. Tôi nói: “Bố làm thế nó lại tưởng thất bại cũng chẳng sao. Sau này ra đời gặp chuyện khó hơn, ai cho tiền nó? Ai dỗ nó?” Lúc ấy bố tôi mới ngẩng lên. Ông nhìn tôi rất lâu rồi hỏi: “Con còn nhớ năm con 18 tuổi không?” Tôi im bặt. Hơn hai mươi năm trước... tôi cũng từng thi trượt. Nhưng ngày ấy, người ngồi trước mặt tôi không phải người ông đang nhẹ nhàng đưa tiền cho cháu. Bố đã nổi giận. Ông nói tôi: “Có mỗi việc học cũng không làm được.” “Nhìn con nhà người ta mà xem.” Và có một câu đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ: “Bố xấu hổ vì con.” Sau đó tôi vẫn đi học. Vẫn đi làm. Vẫn lấy vợ, sinh con và có cuộc sống của mình. Tôi từng nghĩ chuyện năm 18 tuổi đã qua từ lâu. Cho đến khi bố nhắc lại. Ông nhìn tôi rồi nói: “Ngày con trượt, bố đã làm sai một lần rồi. Bố không muốn đến đời cháu, nhà mình lại sai thêm lần nữa.” Tôi không nói được gì. Bố quay sang nhìn cháu: “Ông cho cháu tiền không phải vì cháu thi trượt. Ông thưởng cho một năm cháu đã cố gắng. Thi trượt thì buồn. Buồn xong rồi đứng dậy làm lại. Một kỳ thi đã đủ khiến cháu nghĩ mình thất bại rồi. Người nhà mình đừng biến cháu thành một con người thất bại nữa.” Tôi quay mặt đi. Hơn hai mươi năm... tôi mới hiểu tại sao mỗi lần thất bại, câu đầu tiên xuất hiện trong đầu mình luôn là: “Mình kém quá.” Có những lời cha mẹ nói trong vài phút tức giận... nhưng lại trở thành giọng nói trong đầu con suốt nhiều năm sau đó. Đêm ấy, tôi đứng trước cửa phòng con trai rất lâu. Cuối cùng tôi gõ cửa. Con mở cửa, mắt vẫn đỏ. Tôi không hỏi: “Năm sau con định thi trường nào?” Cũng không nói: “Bố đã bảo con phải cố hơn rồi.” Tôi chỉ bảo: “Mai đi ăn với bố. Chuyện còn lại, bố con mình tính sau.” Con nhìn tôi rồi hỏi nhỏ: “Bố không thất vọng về con à?” Tôi im vài giây. Rồi nói một câu mà năm 18 tuổi, chính tôi từng rất muốn được nghe: “Bố thất vọng vì kết quả. Nhưng bố chưa bao giờ thất vọng vì con.” Con cúi đầu. Còn bố tôi ngồi ngoài phòng khách, không nói gì. Ba thế hệ đàn ông trong một căn nhà. Một người từng làm tổn thương con mình. Một người mang vết thương ấy hơn hai mươi năm. Và một đứa trẻ suýt nữa phải nhận lại nó. May mà lần này... có người quyết định dừng nó lại. Cha mẹ có quyền buồn khi con thất bại. Có quyền nghiêm khắc. Và con cũng cần học cách chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình. Nhưng có một điều rất khác nhau: “Con đã thất bại trong một việc.” và “Con là một đứa thất bại.” Đừng để con nhầm hai điều ấy chỉ vì một câu chúng ta nói lúc tức giận. **Điểm số có thể quyết định một ngôi trường. Đừng để nó quyết định một đứa trẻ nghĩ gì về chính mình.** Nếu là bạn, khi con đã thật sự cố gắng nhưng vẫn thi trượt, bạn sẽ động viên con trước hay để con tự đối diện với thất bại trước? #giadinh #yeuthuong #xuhuongtiktok #tamtrang #fyp

About