@thanhhai9192: Bóng cha giữa đời Cha là người… đi qua giông gió không lời Mang nắng gió cuộc đời về phía lặng Đôi vai rộng gánh bao điều thầm lặng Chỉ mong con… một giấc ngủ yên lành Cha là người… đứng phía sau những trưởng thành Chẳng kể công, chẳng một lần đòi hỏi Dẫu tháng năm in hằn trên trán mỏi Vẫn mỉm cười khi thấy con nên người Cha là người… lặng lẽ giữa cuộc đời Không hoa mỹ như những lời mẹ nói Nhưng tình cha như dòng sông không vội Cứ âm thầm chảy mãi đến vô biên Có những chiều… con chợt thấy bình yên Khi nhớ lại dáng cha gầy trong nắng Áo sờn vai, bước chân còn nặng nhọc Mà nụ cười vẫn ấm áp bao dung Cha là thế… chẳng nói hết bằng lời Yêu thương con theo cách riêng trầm lặng Như ngọn núi đứng đời đời vững chãi Cho con dựa vào… mỗi lúc chông chênh Mai con lớn… đi hết những thác ghềnh Mới thấu hiểu những gì cha đã chịu Một đời cha… chẳng mong gì thật nhiều Chỉ mong con… sống tử tế với đời.