@giayxinh999: Sandal da( chân gầy lùi 1 size ) #xuhuong #viral #giaycaogot #fyp #dep

Giày Xinh 999
Giày Xinh 999
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 06 April 2026 12:32:00 GMT
1974
16
1
16

Music

Download

Comments

ngoan.ng815
NGOAN ĐẶNG 🌷 :
xin giá
2026-04-06 12:35:22
0
To see more videos from user @giayxinh999, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cả đời này...anh chỉ cố chấp với một người!!! Đời này...anh chưa từng muốn tranh giành điều gì với ai. Chỉ riêng em, là ngoại lệ duy nhất khiến anh trở nên cố chấp đến như vậy. Anh không phải kiểu người tham lam. Cũng không giỏi giữ lấy một ai. Anh quen với việc đến rồi đi. Quen với chuyện buông tay khi mọi thứ không còn thuộc về mình. Nhưng từ khoảnh khắc em bước vào cuộc đời anh.Anh bỗng muốn ích kỷ một lần. Muốn giữ chặt. Muốn che chắn. Muốn giấu em khỏi những cơn gió lạc lối của đời người. Anh không dám nói mình yêu em đúng cách. Chỉ biết là yêu rất thật. Yêu bằng một trái tim không hề để sẵn cho mình bất kì lối lui nào. Yêu đến mức nếu một ngày phải mất đi. Anh cũng không còn đủ cam đảm để bắt đầu lại với một người khác. Từ khi có em, anh mới hiểu. Hoá ra con người ta có thể vì một người mà trở nên mong manh đến thế. Anh bắt đầu sợ. Sợ mất. Sợ xa. Sợ chỉ cần chậm một nhịp thôi, em sẽ sang con đường khác... nơi không còn anh đứng đợi. Anh yêu em không phải vì em hoàn hảo. Mà vì khi ở bên em, anh được là chính mình. Là một phiên bản rất yếu đuối. Là một phiên bản không cần gồng lên mạnh mẽ. Là một phiên bản có thể im lặng, mà vẫn mong được thấu hiểu. Có những ngày anh chỉ muốn ngồi cạnh em Không nói gì cả. Chỉ cần nghe nhịp thở của nhau cũng đủ khiến lòng anh dịu lại. Nhưng rồi cũng có những ngày, anh nhận ra khoảng cách giữa chúng ta không đến từ ko gian, mà đến từ sự đổi thay trong lòng người. Em vẫn ở đó. Vẫn cười. Vẫn nói. Nhưng ánh mắt không còn tìm anh như trước. Còn anh thì vẫn đứng nguyên một chỗ. Chờ đợi như một kẻ cố chấp tin rằng. Chỉ cần mình kiên nhẫn thêm một chút thôi, mọi thứ sẽ lại trở về như ban đầu. Anh đã từng tự trách mình rất nhiều. Rằng có phải anh yêu quá nhiều nên em không còn trân trọng. Rằng có phải anh luôn ở đó nên em không còn sợ mất anh nữa. Nhưng nếu được quay lại. Anh vẫn sẽ yêu em như vậy. Vẫn chọn ở lại, dù biết có thể sẽ đau rất lâu. Có những đêm rất dài, em thức. Không phải để chờ một tin nhắn. Mà để tự hỏi. Liệu trong lòng em, anh còn giữ được một vị trí nào hay ko? Cảm giác ấy không ồn ào. Không dữ dội. Nhưng âm ỉ. Đau đến mức chỉ cần chạm nhẹ thôi là nước mắt đã rơi. Anh sợ nhất là khi em im lặng. Ko phải vì anh không chịu được cô đơn. Mà vì anh hiểu, sự im lặng ấy không còn là bình yên, mà là khoảng cách đang lớn dần lên từng chút một. Và anh hiểu. Có những yêu thương, nếu không còn được đáp lại. Thì ở lại chỉ khiến cả hai cùng tổn thương. Nếu một ngày em không còn yêu anh nữa. Xin hãy nói thật. Đừng để anh trở thành người phải tự đoán, tự hiểu ra trong lặng lẽ và tuyệt vọng. Bởi vì anh đã yêu em bằng tất cả những gì dịu dàng nhất. Và cũng bằng tất cả những gì mong manh nhất. Cả đời này, anh chỉ cho phép trái tim mình yếu đuối như vậy một lần. Yêu đến mức quên mất cách bảo vệ bản thân. Yêu đến mức nếu mất đi.  Anh cũng không còn gì để tiếc
Cả đời này...anh chỉ cố chấp với một người!!! Đời này...anh chưa từng muốn tranh giành điều gì với ai. Chỉ riêng em, là ngoại lệ duy nhất khiến anh trở nên cố chấp đến như vậy. Anh không phải kiểu người tham lam. Cũng không giỏi giữ lấy một ai. Anh quen với việc đến rồi đi. Quen với chuyện buông tay khi mọi thứ không còn thuộc về mình. Nhưng từ khoảnh khắc em bước vào cuộc đời anh.Anh bỗng muốn ích kỷ một lần. Muốn giữ chặt. Muốn che chắn. Muốn giấu em khỏi những cơn gió lạc lối của đời người. Anh không dám nói mình yêu em đúng cách. Chỉ biết là yêu rất thật. Yêu bằng một trái tim không hề để sẵn cho mình bất kì lối lui nào. Yêu đến mức nếu một ngày phải mất đi. Anh cũng không còn đủ cam đảm để bắt đầu lại với một người khác. Từ khi có em, anh mới hiểu. Hoá ra con người ta có thể vì một người mà trở nên mong manh đến thế. Anh bắt đầu sợ. Sợ mất. Sợ xa. Sợ chỉ cần chậm một nhịp thôi, em sẽ sang con đường khác... nơi không còn anh đứng đợi. Anh yêu em không phải vì em hoàn hảo. Mà vì khi ở bên em, anh được là chính mình. Là một phiên bản rất yếu đuối. Là một phiên bản không cần gồng lên mạnh mẽ. Là một phiên bản có thể im lặng, mà vẫn mong được thấu hiểu. Có những ngày anh chỉ muốn ngồi cạnh em Không nói gì cả. Chỉ cần nghe nhịp thở của nhau cũng đủ khiến lòng anh dịu lại. Nhưng rồi cũng có những ngày, anh nhận ra khoảng cách giữa chúng ta không đến từ ko gian, mà đến từ sự đổi thay trong lòng người. Em vẫn ở đó. Vẫn cười. Vẫn nói. Nhưng ánh mắt không còn tìm anh như trước. Còn anh thì vẫn đứng nguyên một chỗ. Chờ đợi như một kẻ cố chấp tin rằng. Chỉ cần mình kiên nhẫn thêm một chút thôi, mọi thứ sẽ lại trở về như ban đầu. Anh đã từng tự trách mình rất nhiều. Rằng có phải anh yêu quá nhiều nên em không còn trân trọng. Rằng có phải anh luôn ở đó nên em không còn sợ mất anh nữa. Nhưng nếu được quay lại. Anh vẫn sẽ yêu em như vậy. Vẫn chọn ở lại, dù biết có thể sẽ đau rất lâu. Có những đêm rất dài, em thức. Không phải để chờ một tin nhắn. Mà để tự hỏi. Liệu trong lòng em, anh còn giữ được một vị trí nào hay ko? Cảm giác ấy không ồn ào. Không dữ dội. Nhưng âm ỉ. Đau đến mức chỉ cần chạm nhẹ thôi là nước mắt đã rơi. Anh sợ nhất là khi em im lặng. Ko phải vì anh không chịu được cô đơn. Mà vì anh hiểu, sự im lặng ấy không còn là bình yên, mà là khoảng cách đang lớn dần lên từng chút một. Và anh hiểu. Có những yêu thương, nếu không còn được đáp lại. Thì ở lại chỉ khiến cả hai cùng tổn thương. Nếu một ngày em không còn yêu anh nữa. Xin hãy nói thật. Đừng để anh trở thành người phải tự đoán, tự hiểu ra trong lặng lẽ và tuyệt vọng. Bởi vì anh đã yêu em bằng tất cả những gì dịu dàng nhất. Và cũng bằng tất cả những gì mong manh nhất. Cả đời này, anh chỉ cho phép trái tim mình yếu đuối như vậy một lần. Yêu đến mức quên mất cách bảo vệ bản thân. Yêu đến mức nếu mất đi. Anh cũng không còn gì để tiếc

About