Goxen :
Mìnnh và ny mình quen nhau, thương nhau đc 8 năm hơn. Nhờ cô ấy mà mình thay đổi rất nhiều, gần như là 1ngkhac và rất nhiều cái mà ta gọi là lần đầu. Cô ấy đồng hành cùng mình, k ngại bất cứ điều gì. Kể cả từ khi trong tay mình k có gì cả, ngoài những khuyết điểm đang mỗi ngày cải thiện còn dang dở. Vậy mà trong mắt cô ấy, mình luôn là người đã rất tuyệt vời. Gần như mọi thứ đều hướng về mình. Trước khi gặp cô ấy, mình k nghĩ cô ấy trong tình yêu lại hết lòng và cuồng nhiệt như vậy. Vì ban đầu, vẻ ngoài cô ấy trông khá lạnh lùng, khó gần, có nét cá tính riêng. Nhưng thật cũng chẳng hiểu nổi làm sao. Chính những cái tính này lại thu hút mình muốn chinh phục được cô gái này. Khi có được rồi, mình rất vui và luôn trân trọng cô ấy. Cứ nghĩ sẽ chẳng bao giờ làm cô ấy khóc được vì đó giờ ny mình rất mạnh mẽ, cũng chưa từng thấy cô ấy khóc lần nào. Ấy vậy mà đã có k ít lần, cô ấy khóc rất nhiều. Vì mình. Mình biết được cũng đau buồn nhiều lắm. Cô ấy k vui, tự nhiên thấy bao nhiêu thứ trên đời cũng k còn hứng thú nữa. Mình nhận ra, mình thương cô gái này rất nhiều và chắc chắn phải cưới được em. Tụi mình cùng nhau vượt qua rất nhiều thử thách cũng như là câu chuyện cãi vả mà những cặp đôi khác cũng khó mà tránh. Tụi mình cũng từng cãi nhau rất lớn. Nhưng mình chưa bao giờ tác động ny mình. Vì mình rất thương, mình cũng hiểu rất rõ. Đó cũng chỉ là những cuộc cãi vả nhất thời, rồi mọi chuyện sẽ qua, sẽ ổn nên tự bản thân mình biết phải kiềm chế lại.
Nhiều người họ thắc mắc cũng như là luôn đặt câu hỏi làm sao để yêu và thương một người lâu như vậy. Và lỡ thương nhau quá mà không đến được với nhau thì sao? Thì thật ra mình thấy câu hỏi này cũng khá hay. Khác so với trước đây vì mình luôn né tránh. Bởi mình nghĩ sẽ chẳng bao giờ có chuyện đó. Kiểu k muốn tiêu cực. Ny mình cũng v
Và rồi chuyện gì tới cũng tới, gần tới ngày ra mắt nhà ny mình, cb cho việc kết hôn. Thì ny mình đổ bệnh, khám 2 tuần mà k ra bệnh. Cho đến cuối cùng sau 2 tuần dài, thì bs báo "nghi ngờ K đã di căn". Trái tim mình như nghẹn lại. Mình nhìn cô ấy rất lâu. Lúc đó mẹ cô ấy lên bệnh viện, cô ấy ngồi với mẹ khóc rất nhiều. Mình thì im lặng, nhường cho cô ấy và mẹ ngồi với nhau
2026-04-10 03:26:32