Pikachu :
Ừa. Tự dưng nhận ra, mình lớn rồi. Thoắt cái 4 năm, thoắt cái 4 năm nữa, rồi bao nhiêu cái 4 năm nữa nhỉ. Mình nhớ mọi thứ trước đây, nhớ cô bé nhỏ xíu năng nổ, hoạt bát trong tất cả mọi việc. Nhớ từng khoảnh khắc đẹp, đau, vui, buồn. Thời gian trôi nhanh quá, mình đã đánh mất chính mình hay là mình đã thay đổi để tốt hơn? Câu này mình tự hỏi bản thân rất nhiều. Mình khác trước rất nhiều, mình trầm lắng hơn, nhưng ăn nói biết chừng mực và ái ngữ hơn. Hiện tại mình đã mất đi rất nhiều năng lượng, mình thích mình luôn cười luôn nói và chẳng bận tâm đến ai, cứ sống là chính mình và làm những gì bản thân thấy thoải mái như trước đây cơ. Đôi lúc được nằm mơ về những năm cấp 2, cấp 3 thôi mà ngủ dậy mình vui lắm. Mình nhớ mình lúc đó vô cùng. Mong là mình của hiện tại sẽ mau lấy lại được năng lượng lúc đó, dù ít hay nhiều. Chẳng cần phải băn khoăn tuổi tác hay thời gian hay suy nghĩ của ai đâu. Miễn là mình là mình, vì nếu lấy lại được 1 chút là mình của lúc đó, thì mình sẽ sống vui hơn một chút. Sự tự tin ở những thời điểm đó giúp mình có mình ở hiện tại. Và hiện tại, mình cũng sẽ cố gắng để những năm về sau mình có thể tự tin hơn nữa. Có lẽ, mình đã bỏ lỡ nhiều thứ, nhất là thời gian. Không sao cả, không bao giờ là muộn nếu mình nhận ra. Yêu thương vô cùng☺️
2026-04-28 18:55:00