@level.up.piano: Bóng lá rơi x Thiếu Niên hoa hồng🥰#piano #fyp #viral #bonglaroi #thieunienhoahong

Level Up Piano🎹
Level Up Piano🎹
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 09 April 2026 12:00:00 GMT
133777
15329
206
2496

Music

Download

Comments

nguyentranbk31
Văn📚 :
Triệu hồi dân audio=))
2026-05-21 14:46:00
159
an.lkc.4c
ᴄʜᴜ́ɪ🍌 :
Năm đó, người bị bỏ lại là tôi Lạc An còn người quay lưng rời đi là cô ấy, Hứa Gia Hân, vào đúng lúc tôi tin rằng chúng tôi sẽ đi cùng nhau đến hết quãng đời này, cô ấy nói tôi không đủ tốt, không đủ xứng với tương lai mà cô ấy muốn, nói rằng tình cảm không thể nuôi sống một con người, rồi rời đi không một lần ngoảnh lại, để mặc tôi đứng giữa những năm tháng dang dở, lúc đó tôi đã từng nghĩ mình sẽ sụp đổ, nhưng rồi không, tôi chọn cách im lặng đứng dậy, không níu kéo, không giải thích, chỉ mang theo tất cả những tổn thương ấy mà bước tiếp, từng ngày một, tôi thay đổi, không còn là Lạc An luôn theo sau cô ấy năm nào, tôi học cách mạnh mẽ hơn, lạnh lùng hơn, học cách không đặt ai vào vị trí quan trọng hơn chính mình, và cũng chính từ lúc đó, tôi bắt đầu xây dựng lại mọi thứ từ con số không, từng chút một, chậm rãi nhưng chắc chắn, cho đến khi cái tên Lạc An không còn là một người vô danh nữa mà trở thành người mà bất cứ ai cũng phải dè chừng Ba năm sau, tôi gặp lại Hứa Gia Hân trong một buổi tiệc lớn, nơi mà cô ấy xuất hiện với vẻ ngoài xinh đẹp và tự tin như ngày nào, chỉ là lần này, người đứng ở vị trí cao hơn lại là tôi, ánh mắt cô ấy khi nhìn thấy tôi có chút sững lại, có lẽ cô ấy không ngờ rằng người từng bị mình xem thường lại có thể đứng ở đây, dưới ánh đèn rực rỡ, tôi bước đến gần, nụ cười vẫn nhẹ như cũ nhưng ánh mắt đã không còn chút dịu dàng nào, tôi không trách móc, cũng không nhắc lại chuyện cũ, chỉ nói những câu xã giao như hai người xa lạ, chính sự bình thản ấy lại khiến cô ấy bối rối hơn bất cứ lời oán trách nào Tôi không cần trả thù theo cách ồn ào, cũng không cần làm tổn thương cô ấy như những gì cô ấy đã từng làm với tôi, bởi vì sự trả thù lớn nhất chính là việc tôi đã trở thành phiên bản mà cô ấy không thể với tới, còn cô ấy, dù đứng trước mặt tôi, cũng chỉ có thể nhìn lại quá khứ mà không thể quay lại, khi cô ấy khẽ hỏi rằng liệu chúng tôi có thể bắt đầu lại hay không, tôi chỉ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ nhưng đủ để cô ấy hiểu rằng mọi thứ đã kết thúc từ rất lâu rồi, tôi quay lưng rời đi, không do dự, không tiếc nuối, bởi vì lần này, người bước đi là tôi, và tôi biết rõ mình sẽ không bao giờ quay đầu lại được nữa☺️
2026-06-25 01:59:48
4
y.t.v.n_456
ká_6767 :
năm tôi nghèo khổ nhất anh lại là...
2026-06-08 12:10:19
23
eycan20
Pisces~ :
Bóng lá rơi mà nhỉ
2026-04-09 23:24:46
86
aibiys
COMING SOON :
năm tôi 17 tuổi tôi nhận ra
2026-06-23 15:03:12
0
ga_con_12
gà hoàng thượng :
Bóng lá hoa hồng 😳😳😳😳
2026-04-09 15:27:32
21
cassandratnt
An Chiết🍄🍄 :
Hợp đến lạ thường
2026-04-09 13:24:13
22
bt.hay.bo4
Yni ❤️ :
@ᴄʜᴜ́ɪ🍌: Năm đó, người bị bỏ lại là tôi Lạc An còn người quay lưng rời đi là cô ấy, Hứa Gia Hân, vào đúng lúc tôi tin rằng chúng tôi sẽ đi cùng nhau đến hết quãng đời này, cô ấy nói tôi không đủ tốt, không đủ xứng với tương lai mà cô ấy muốn, nói rằng tình cảm không thể nuôi sống một con người, rồi rời đi không một lần ngoảnh lại, để mặc tôi đứng giữa những năm tháng dang dở, lúc đó tôi đã từng nghĩ mình sẽ sụp đổ, nhưng rồi không, tôi chọn cách im lặng đứng dậy, không níu kéo, không giải thích, chỉ mang theo tất cả những tổn thương ấy mà bước tiếp, từng ngày một, tôi thay đổi, không còn là Lạc An luôn theo sau cô ấy năm nào, tôi học cách mạnh mẽ hơn, lạnh lùng hơn, học cách không đặt ai vào vị trí quan trọng hơn chính mình, và cũng chính từ lúc đó, tôi bắt đầu xây dựng lại mọi thứ từ con số không, từng chút một, chậm rãi nhưng chắc chắn, cho đến khi cái tên Lạc An không còn là một người vô danh nữa mà trở thành người mà bất cứ ai cũng phải dè chừng Ba năm sau, tôi gặp lại Hứa Gia Hân trong một buổi tiệc lớn, nơi mà cô ấy xuất hiện với vẻ ngoài xinh đẹp và tự tin như ngày nào, chỉ là lần này, người đứng ở vị trí cao hơn lại là tôi, ánh mắt cô ấy khi nhìn thấy tôi có chút sững lại, có lẽ cô ấy không ngờ rằng người từng bị mình xem thường lại có thể đứng ở đây, dưới ánh đèn rực rỡ, tôi bước đến gần, nụ cười vẫn nhẹ như cũ nhưng ánh mắt đã không còn chút dịu dàng nào, tôi không trách móc, cũng không nhắc lại chuyện cũ, chỉ nói những câu xã giao như hai người xa lạ, chính sự bình thản ấy lại khiến cô ấy bối rối hơn bất cứ lời oán trách nào Tôi không cần trả thù theo cách ồn ào, cũng không cần làm tổn thương cô ấy như những gì cô ấy đã từng làm với tôi, bởi vì sự trả thù lớn nhất chính là việc tôi đã trở thành phiên bản mà cô ấy không thể với tới, còn cô ấy, dù đứng trước mặt tôi, cũng chỉ có thể nhìn lại quá khứ mà không thể quay lại, khi cô ấy khẽ hỏi rằng liệu chúng tôi có thể bắt đầu lại hay không, tôi chỉ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ nhưng đủ để cô ấy hiểu rằng mọi thứ đã kết thúc từ rất lâu rồi, tôi quay lưng rời đi, không do dự, không tiếc nuối, bởi vì lần này, người bước đi là tôi, và tôi biết rõ mình sẽ không bao giờ quay đầu lại được nữa☺️
2026-06-25 15:02:13
1
yeu_ai_doa
HÈ TỔNG :
"Mùa hạ nắng ấm năm ấy tôi 18 tuổi, tôi đã trót yêu một cô gái, tôi không biết từ bao giờ lại yêu, chỉ có thể biết mỗi lần lướt qua lại phản mùa hoa nhài trên mái tóc mềm mại của em , chỉ có thể dám nhìn em từ phía xa, lòng tôi xuyến xao , mỗi lần lên lớp thấy em ngồi cạch cửa sổ ánh nắng chiếu vào những kẻ tóc , gương mặt ưu tú của em làm tôi say đắm, tôi chưa bao giờ dám bắt chuyện với em dù chỉ một lần, chỉ có thể dám nhìn em từ phía xa , vào đến ngày ra trường, em lặng lẽ tiến lại gần bên tôi ngỏ lời chụp hình chung, tôi đứng chet lặng và thế là tôi với em đã có một tấm ảnh chụp chung, tôi cất mãi trong lòng, 2 năm sau tôi lại gặp lại em, vẫn là em ,vẫn là mái tóc ấy, nụ cười ấy , nhưng mà bây giờ trên tay của em đã có chiếc nhẫn cưới , tôi đã từng nghĩ, bản thân đã hết thích em rồi , nhưng khi gặp lại em cảm xúc đã dâng trào , tôi gặp em trong một tiệm hoa, nụ cười em vẫn như thế, nhưng đó lại làm tôi rung động , nhưng sau tất cả tôi chỉ là một người đến sau , tôi biết mình không đủ cam đảm để nói với em rằng tôi thích em nhưng chắc chắn bao lâu đi nữa tôi cũng sẽ không quên rằng tôi đã thích một người con gái dịu dàng như em , giá mà nếu có cơ hội tôi sẽ nói với em rằng TÔI THÍCH EM!!"Hay là cái :Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ mộ"
2026-06-08 03:31:44
5
vy_.n8
khánh vy nho nhỏ 🍇 :
triệu hồi dân audio 😂
2026-06-15 13:17:09
7
kevodun1
♤ tô trường an ♡ :
bro ơi mới bị chia tay
2026-04-13 15:01:40
7
sng.th.hoa.12.12.212
STH 🌿🍀 :
Bị sao á
2026-04-09 23:34:10
8
khoi_my24
yukichan24 :
bị nghiện cả nhạc lẫm tay💔
2026-04-10 06:26:01
16
hocnguthikbucu
teddy cuti🧸🐻 :
ê í là bị slay vl
2026-04-09 16:30:21
8
lam.hng086
ʕThỏʔ💐 :
cách triệu hồi dân audio 🥰
2026-04-16 14:41:25
6
ch.p3694
chị đẹp36 :
Nghe an an audio với mắc cỡ audio đi
2026-06-04 06:25:23
1
bao_my12340
‧₊˚✩ ✈️✈️bảoomyyy✈️✈️‧₊˚⊹♡ :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng tronng lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thây đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vứa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả nơi cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàn hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luông theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn môt con đường khác
2026-06-03 08:55:18
1
mehonghainhi2
H²O :
" năm tôi 7 tuổi..."
2026-06-08 05:33:26
1
soi_guong_di_em
౮ợ Λռհᥫᩣ×͜× :
đang thanh xuân vườn trường thành bạch nguyệt quangg
2026-06-04 00:19:16
3
phng.kiu747
Nhớ hè🌿 :
Triệu hồi dân audio
2026-06-09 15:29:25
3
khnh.ngn5218
Khánh Ngân :
trung bình nhạc audio...💔
2026-06-17 02:32:19
2
thuy.van5
thuy van :
“Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ một ngày anh thổ lộ. Tiếc rằng cái ngày mà anh thổ lộ lại là ngày cuối cùng họ được ở bên nhau lần cuối."
2026-06-22 14:39:25
2
nganbinhonly_bnhh
🌷𐙚˚࿔bnhh! :
triệu hồi con dân audio gấp
2026-05-30 12:37:58
1
To see more videos from user @level.up.piano, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About