@user021725814: تنظيف عميق، انتعاش يدوم طول اليوم ويساعد على تقوية اللثة وتقليل نزيفها

ابتسامة بيضاء من أول استعمال
ابتسامة بيضاء من أول استعمال
Open In TikTok:
Region: FAKE-AD
Thursday 09 April 2026 02:42:29 GMT
107932
263
0
2

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @user021725814, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những con người từng là linh hồn của một thời đại, nhưng rồi lặng lẽ bị thời gian phủ mờ. Họ không mất đi trong một khoảnh khắc, mà dần khuất bóng giữa sự đổi thay của cuộc sống. Bằng giọng thơ trầm lắng, chan chứa niềm hoài cổ, Vũ Đình Liên đã viết nên
Có những con người từng là linh hồn của một thời đại, nhưng rồi lặng lẽ bị thời gian phủ mờ. Họ không mất đi trong một khoảnh khắc, mà dần khuất bóng giữa sự đổi thay của cuộc sống. Bằng giọng thơ trầm lắng, chan chứa niềm hoài cổ, Vũ Đình Liên đã viết nên "Ông đồ"như một lời tiếc nuối đối với vẻ đẹp văn hóa truyền thống đang dần mai một, đồng thời gửi gắm nỗi suy tư sâu sắc về giá trị của con người trước dòng chảy khắc nghiệt của thời gian. Ngay từ khổ thơ đầu, tác giả đã dựng lên hình ảnh ông đồ quen thuộc mỗi độ xuân về: “Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực Tàu, giấy đỏ Bên phố đông người qua.” Hình ảnh hoa đào nở báo hiệu mùa xuân, mùa của niềm vui, của những phong tục truyền thống. Giữa khung cảnh ấy, ông đồ xuất hiện với bầu mực Tàu và giấy đỏ – những vật gắn liền với nghệ thuật viết câu đối ngày Tết. Chỉ bằng vài nét chấm phá, Vũ Đình Liên đã tái hiện một phong tục đẹp của dân tộc, đồng thời đặt ông đồ vào vị trí trung tâm của bức tranh xuân đầy màu sắc. Những năm tháng huy hoàng của ông đồ được khắc họa qua sự ngưỡng mộ của mọi người: “Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài: Hoa tay thảo những nét Như phượng múa, rồng bay.” Từ láy “tấm tắc”diễn tả sự thán phục chân thành của người đời trước tài năng của ông. Nghệ thuật so sánh “phượng múa, rồng bay”đã ca ngợi những nét chữ mềm mại, uyển chuyển và đầy khí phách. Nét chữ không chỉ đẹp về hình thức mà còn thể hiện trình độ học vấn, cốt cách và tâm hồn của người viết. Qua đó, tác giả khẳng định vị trí đáng kính của ông đồ trong đời sống văn hóa xưa. Thế nhưng, sự đổi thay của xã hội đã khiến ông đồ dần rơi vào quên lãng: “Nhưng mỗi năm mỗi vắng Người thuê viết nay đâu? Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiên sầu…” Hai chữ “mỗi vắng”gợi sự thưa dần, ít dần theo năm tháng. Câu hỏi tu từ “Người thuê viết nay đâu?”chất chứa biết bao ngậm ngùi, tiếc nuối. Đặc biệt, nghệ thuật nhân hóa trong hình ảnh “giấy đỏ buồn”, “mực đọng... sầu”khiến những đồ vật vô tri cũng mang tâm trạng. Thực chất, nỗi buồn ấy chính là nỗi buồn của ông đồ trước sự thờ ơ của cuộc đời. Xã hội đổi thay, chữ Hán không còn được trọng dụng, kéo theo số phận của những người gắn bó với nền Nho học cũng dần lụi tàn. Đến khổ thơ tiếp theo, nỗi cô đơn của ông đồ càng trở nên ám ảnh: “Ông đồ vẫn ngồi đấy Qua đường không ai hay...” Hai chữ “vẫn ngồi”cho thấy sự chờ đợi bền bỉ nhưng đầy tuyệt vọng. Còn “không ai hay”là sự thờ ơ đến xót xa của con người. Hình ảnh “lá vàng rơi trên giấy, ngoài trời mưa bụi bay”*vừa tả thực vừa giàu ý nghĩa biểu tượng. Lá vàng gợi sự tàn phai của thời gian, còn mưa bụi phủ lên không gian một nỗi buồn mênh mang. Cảnh vật dường như đồng cảm với số phận lặng lẽ của ông đồ, tạo nên bức tranh đầy chất trữ tình và xót xa. Khổ thơ cuối là tiếng lòng da diết của tác giả: “Năm nay đào lại nở Không thấy ông đồ xưa Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ?” Hoa đào vẫn nở như quy luật bất biến của thiên nhiên, nhưng ông đồ đã không còn. Câu hỏi kết thúc “Hồn ở đâu bây giờ?”không nhằm tìm kiếm câu trả lời mà gợi lên nỗi tiếc thương vô hạn. "Hồn" ở đây không chỉ là hồn của ông đồ mà còn là hồn của một nền văn hóa, của những giá trị truyền thống đang dần bị lãng quên. Câu thơ khép lại trong dư âm bâng khuâng, để lại nhiều suy ngẫm trong lòng người đọc. Bài thơ thành công nhờ thể thơ ngũ ngôn ngắn gọn, giọng điệu trầm buồn, giàu cảm xúc cùng nhiều biện pháp nghệ thuật đặc sắc như so sánh, nhân hóa, câu hỏi tu từ và hình ảnh mang ý nghĩa biểu tượng. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi đã tạo nên một bài thơ thấm đẫm chất hoài niệm. "Ông đồ"không chỉ là lời thương cảm dành cho một con người mà còn là tiếng lòng tiếc nuối trước sự mai một của những giá trị văn hóa truyền thống. Qua hình ảnh ông đồ cô đơn giữa dòng đời đổi thay, Vũ Đình Liên nhắc nhở mỗi người biết trân trọng quá khứ, gìn giữ những nét đẹp văn hóa dân tộc, bởi đó chính là cội nguồn làm nên bản sắc và tâm hồn Việt Nam. #ongdo #vudinhlien #thohay #vanhoc #xuhuong

About