@ky.niem87: CHẠNH LÒNG Đồng co lại giữa bê tông Cánh cò chỉ thoáng qua sông mỗi chiều Hoàng hôn đu dưới dây diều Không còn nón mẹ liêu xiêu cuối làng Mong manh vẫn giọt nắng vàng Có con dế hát miên man đêm nào Chẳng còn đom đóm bờ ao Lời ru thôn nữ, đêm xào xạc rơi Kia là bậc đá mồ côi Mòn đâu gối mẹ, một đời gian truân Kia là tổ kiến ngoài sân Tuổi thơ con đã chân trần chạy qua Kia là gốc Duối ra hoa Rêu phong đếm tuổi con xa quê mình Bây giờ, đêm vẫn trăng thanh Làng như một nửa thị thành nửa quê Có ai, xuôi bước theo về Ôm trời kỷ niệm mà nghe chạnh lòng? ..... Kiên Duyên.