@o0__z2: الجزء | 345 | يـ #حبيبي بدون ادنى شكوك وطلايب .. #علي_الدعيه #شعر #اكسبلورexplore #fyp

𝟷𝟸
𝟷𝟸
Open In TikTok:
Region: SA
Thursday 09 April 2026 14:24:24 GMT
73508
3241
6
990

Music

Download

Comments

fs909fs
فهههههد :
ياسلام صح السانه
2026-04-09 16:15:02
2
rq_y
عبدالعزيز القحطاني 🐎 :
صح لسانه الدعيه
2026-04-10 01:42:28
0
a.alshehri.0
🏞️💦🏞️ :
ابدااع🌷صح البوح الممييز
2026-04-10 08:21:26
0
naifalodiani
نايف العضياني :
ياسلام يالدعية
2026-04-10 03:25:28
0
aiioossh123
عيوش♡ :
صح لساااانك
2026-04-10 05:28:31
0
ms____997
Ms___997 :
🥰
2026-04-10 12:13:45
0
To see more videos from user @o0__z2, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ký Ức Thời 7x, 8x Ngày ấy, làng quê vẫn còn bình yên và nghèo khó, mái nhà tranh xiêu vẹo đứng giữa vườn chuối, vườn cau. Đêm về, cả nhà quây quần bên cây đèn dầu leo lét, ánh sáng vàng đục hắt lên những gương mặt rám nắng. Tiếng mẹ giã gạo bằng cối đá “cộc… cộc…” vang vọng giữa màn đêm, hòa cùng mùi khói bếp ngai ngái và tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Sáng sớm, bọn trẻ chúng tôi chân đất tung tăng ra đồng, mang theo chiếc giỏ tre nhỏ. Con mương, bờ ruộng là kho báu, nơi lũ cá rô, cá lóc, cua đồng và những con ốc béo mẫm đang ẩn mình. Chúng tôi lội bì bõm dưới bùn, tay bắt cá, miệng ríu rít cười đùa. Mỗi lần trời đổ mưa, nước dâng lên, cả đám lại reo hò vì biết chắc hôm ấy sẽ được một mẻ đầy giỏ. Trưa nắng chang chang, mồ hôi nhễ nhại, nhưng chỉ cần nghe tiếng chuông leng keng của chú bán cà-rem đầu xóm là mọi mệt mỏi tan biến. Không có tiền, chúng tôi đem đôi dép Đức cũ, cái lon sữa bò, hay vài trái ổi xanh đổi lấy cây cà-rem lạnh buốt, ngọt lịm. Chỉ một cây thôi, nhưng hạnh phúc lan tận khóe mắt. Giờ đây, mái nhà tranh đã thành ngói đỏ, cây đèn dầu nằm yên trong góc như một kỷ vật, cối đá lâu rồi không còn tiếng giã gạo. Những buổi bắt ốc, bắt cá chỉ còn trong ký ức. Nhưng với chúng tôi, những năm tháng 7x, 8x ấy là kho báu vô giá — nơi chứa cả tuổi thơ hồn nhiên, trong trẻo và ấm áp tình quê.
Ký Ức Thời 7x, 8x Ngày ấy, làng quê vẫn còn bình yên và nghèo khó, mái nhà tranh xiêu vẹo đứng giữa vườn chuối, vườn cau. Đêm về, cả nhà quây quần bên cây đèn dầu leo lét, ánh sáng vàng đục hắt lên những gương mặt rám nắng. Tiếng mẹ giã gạo bằng cối đá “cộc… cộc…” vang vọng giữa màn đêm, hòa cùng mùi khói bếp ngai ngái và tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Sáng sớm, bọn trẻ chúng tôi chân đất tung tăng ra đồng, mang theo chiếc giỏ tre nhỏ. Con mương, bờ ruộng là kho báu, nơi lũ cá rô, cá lóc, cua đồng và những con ốc béo mẫm đang ẩn mình. Chúng tôi lội bì bõm dưới bùn, tay bắt cá, miệng ríu rít cười đùa. Mỗi lần trời đổ mưa, nước dâng lên, cả đám lại reo hò vì biết chắc hôm ấy sẽ được một mẻ đầy giỏ. Trưa nắng chang chang, mồ hôi nhễ nhại, nhưng chỉ cần nghe tiếng chuông leng keng của chú bán cà-rem đầu xóm là mọi mệt mỏi tan biến. Không có tiền, chúng tôi đem đôi dép Đức cũ, cái lon sữa bò, hay vài trái ổi xanh đổi lấy cây cà-rem lạnh buốt, ngọt lịm. Chỉ một cây thôi, nhưng hạnh phúc lan tận khóe mắt. Giờ đây, mái nhà tranh đã thành ngói đỏ, cây đèn dầu nằm yên trong góc như một kỷ vật, cối đá lâu rồi không còn tiếng giã gạo. Những buổi bắt ốc, bắt cá chỉ còn trong ký ức. Nhưng với chúng tôi, những năm tháng 7x, 8x ấy là kho báu vô giá — nơi chứa cả tuổi thơ hồn nhiên, trong trẻo và ấm áp tình quê.

About