@cheiobiu: 'we shall become the heart that pumps mora around the world' hoyo I'm scared #zhongli #morax #pantalone #GenshinImpact #fy

cheiobi 🐉
cheiobi 🐉
Open In TikTok:
Region: ID
Friday 10 April 2026 16:46:58 GMT
35202
5313
47
154

Music

Download

Comments

glassoctopi
Ajax :
Zhongli is literally the most powerful archon and only from what weve seen from zhongli I can confidently say pantalone couldnt even touch him alone, and zhongli is literally the most secretive and ancient thing hes probably way more powerful than hes shown to be, I really think it would take like dottore pantalone and the jester to even have a chance at dealing with zhongli
2026-04-10 20:49:29
337
moraxoxo27
moraxoxo :
I want them to interact. and I kinda want to see that pant guy like keqing or something. full of hate and admiration for morax at the same time. but zhongli would be here too. yk what I mean
2026-04-10 16:52:16
509
smilingfig
Smiles :
Do not be scared gang 😔😔 literally what is Pantalone gonna do against THE Rex Lapis???
2026-04-10 17:19:38
188
flxv08
felix🪽 :
Pantalone already reached his goal of “becoming the heart that pumps money around the world”. they posses the geo gnosis which is the item that grants the power to generate mora. We can assume that the Northland Bank now controls the economy
2026-04-10 22:04:13
16
reverie_noctis
𝕸𝖔𝖗𝖌𝖆𝖓 𝖉’𝕬𝖛𝖆𝖑𝖔𝖓 :
He can’t defeat Zhongli, but I’m sure Zhongli would let Pantalone proceed with his plans. Since Zhongli wants humanity to become independent from the divine, someone needs to replace the old currency, Mora. Zhongli himself stated that with his retirement, he should abide by mortal rules—no longer creating Mora, since he is now living as a “mortal” Zhongli. I think that’s also what Pantalone meant—he plans to create a new currency standard, not literally annihilate Liyue or Morax.
2026-04-11 04:03:39
49
angel._.6k
𝓐𝓷𝓰𝓮𝓵 :
oh so we’re seeing zhongli again im so excited
2026-04-10 17:41:16
57
starlightknightfan
AStarlightKnightFan :
I just assume like in the Fortress of Meropide, Pants want to replace the Teyvat’s currency- because it unfair for a god to control the world’s money I believe. I doubt he would go after Zhongli at this point
2026-04-10 21:55:07
3
slyphergx
SLYPHER :
Be more worried for pantalone at that point 😭🙏🏻
2026-04-10 20:20:59
29
dxstopia
dxstopia メ𝟶 :
i’m so so so excited because zhongli and pantalone are my favourites 💞 i really do hope we get a liyue AQ
2026-04-10 17:00:41
9
n1_oikawahater
I hate Oikawa Tooru :
Let's not worry, unless 👖 persuades the higher ranked Harbingers to help him, what's bro gon' do to THE Geo Archon?? One of the original seven??💔
2026-04-10 23:48:58
3
mizakishouya
shouya :
He wouldn't even be able to scratch a single scale. He's not even as powerful as Madame Ping 😭
2026-04-11 00:55:32
6
e_lly.2
⚯ ͛ :
He is Rex Lapis even the Tsaritsa made a contract with him instead of attaching him
2026-04-10 19:53:14
12
excellars
Tucing :
Zhongli will play along with pantalone plan
2026-04-11 01:44:38
2
candisuki
candisuki 🥨 :
OH F*K....
2026-04-10 17:18:06
3
neuvistits
ash 🌋 fq,rz, xp, mz CEO 🔶/🌊 :
REZHONG XIANPING AND REOSIAL CEO APPROVES [happy]
2026-04-10 22:17:58
0
impersonal57
impersonal57 :
If only he tries to use the geo gnosis as mortal (like iron man snap infinity gauntlet), which could elevated his character
2026-04-11 03:52:56
0
baizhu_little_snake
Baizhu_lover🥖 :
2026-04-11 08:56:32
0
rinsu_senpai
Anjiro :
He needs to get pass to Yelan and Ningguang first, even nefer can't get an intel from liyue
2026-04-11 02:14:48
2
kaibinas
𝜗𝜚 ┈ αуα ♡s 百田解斗 。 :
That ugly fraud has nothing on THE rex lapis dw
2026-04-11 03:44:36
0
fifteenvouganvillee
issechiato🍰🍥 :
dww, i think zhongli is still strong, he was veryyy strong even before he became an archon( ʘ ᴗ ʘ ✿ )
2026-05-13 02:11:04
0
aavalorne
Avalorne :
Zhongli will be rising up from the grave soon. 😭
2026-04-11 02:32:20
0
levi._athans
Levi :
Isn't Rex Lapis 'dead' though? unless I missed part of the AQ at the end, it's been years since I've done the Liyue AQ
2026-04-10 17:27:27
3
_.enjoumain._
☆Oliv...🧪 :
I hope Pantalone gets what he wants
2026-04-10 18:45:11
2
soshinran
Remimiyuuuh~ ah yeah 🌸💗 :
oh come on gimme content zhongli, i know pantalone is hot but n richhh, zhongli is the facecard economyyy but pantalone has passive that gives u mora, so much degrade for the mora maker 😩
2026-04-11 11:38:55
0
dra_cula08
Look again 👀 :
Worried about liyue and zhongli for what reason? liyue in the past got attacked by multiple gods and they all got wrecked by zhongli. What could that sleepy head do against someone who has the most kill during the archon war?😭
2026-04-10 17:37:21
13
To see more videos from user @cheiobiu, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sài Gòn có những quán nhậu vỉa hè mà chỉ cần ngồi xuống là thấy đời mình hiện ra nguyên hình. Không đèn màu, không nhạc hay, chỉ có vài bóng tuýp trắng treo lủng lẳng, soi rõ từng khuôn mặt đã mệt. Ghế nhựa thấp đến mức ngồi lâu là đau lưng, bàn lúc nào cũng dính mùi bia cũ, mùi mỡ cháy, mùi khói thuốc ám vào áo quần như một lời nhắc: đã bước vô đây thì khó mà sạch sẽ bước ra. Ngày trước, tôi từng ngồi ở những quán như vậy trong tư thế của người còn đường lui. Lúc đó, đời vẫn còn chỗ dựa, tiền không nhiều nhưng niềm tin thì chưa cạn. Bạn bè vây quanh, nói chuyện lớn tiếng, kể những dự định nghe như thể ngày mai ai cũng sẽ khá hơn hôm nay. Rượu khi đó uống để vui, để kéo dài cuộc gặp, để quên tạm những mệt mỏi còn gọi được tên. Thấy ai ngồi uống một mình, lòng còn dư dả để phán xét: chắc người này buồn lắm, hoặc đời có vấn đề gì đó. Không ai nghĩ có ngày mình ngồi vào đúng cái vị trí đó. Rồi đời nó không sụp cái rầm cho xong. Nó rã từ từ. Công việc trục trặc, mối quan hệ nhạt dần, những lời hứa không ai nhắc lại nữa. Bạn bè vẫn còn đó, nhưng mỗi người bận một nỗi riêng, mà nỗi riêng nào cũng đủ lớn để không còn chỗ cho mình. Có những tối mở điện thoại, lướt danh bạ, rồi tắt. Không phải vì không có ai, mà vì không biết gọi ai để nói điều gì. Một tối khác, Sài Gòn nóng và ẩm, mưa không rơi nhưng không khí nặng như đè lên ngực. Tôi đi bộ đến trước một quán nhậu vỉa hè nằm sát con đường bụi. Quán quen, mà cũng chẳng còn quen. Ngồi xuống một góc, quay mặt ra đường cho khỏi phải nhìn ai. Gọi một lon bia. Không cần mồi cầu kỳ, chỉ đĩa đậu phộng rang khô khốc như chính tâm trạng mình lúc đó. Ngụm đầu tiên trôi xuống, không thấy ngon, cũng chẳng thấy dở. Chỉ là một chất lỏng lạnh đi qua cổ họng, nhắc rằng mình vẫn đang sống. Ngụm thứ hai bắt đầu kéo theo suy nghĩ. Những câu hỏi không ai trả lời thay mình được. Tại sao mọi thứ lại tới đây? Tại sao lúc đông vui nhất lại không giữ lại được ai cho những ngày này? Câu hỏi xong rồi bỏ đó, không cần đáp án, vì biết có trả lời cũng chẳng thay đổi được gì. Ngồi một mình mới thấy quán nhậu vỉa hè Sài Gòn buồn theo kiểu rất đời. Người ta vẫn cười nói xung quanh, vẫn cụng ly, vẫn chửi đời như một thói quen. Nhưng giữa tất cả những âm thanh đó, mình vẫn thấy mình lạc lõng. Không phải vì không ai bên cạnh, mà vì trong đầu đã quá ồn. Ồn bởi tiếc nuối, bởi thất vọng, bởi cái cảm giác mình đã từng có nhiều hơn thế. Rượu bia lúc này không còn để vui nữa. Nó để chịu. Chịu thêm một chút, cho đêm qua nhanh hơn. Có lúc muốn đứng dậy đi về, nhưng lại ngồi thêm, vì biết về nhà cũng chỉ có bốn bức tường và một khoảng im lặng khác, thậm chí còn khó nuốt hơn ly bia đang uống dở. Đến khi lon bia cạn, nội tâm cũng mệt. Không còn khóc, không còn giận. Chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng rất thật. Tôi chợt nhớ tới những người từng ngồi uống một mình ngày xưa, và thấy xấu hổ cho cái nhìn nông cạn của mình khi đó. Hóa ra, không phải ai ngồi một mình cũng yếu. Có người chỉ đang ở đoạn không còn gì để khoe, cũng chẳng còn sức để diễn. Trả tiền, đứng dậy, bước ra đường. Sài Gòn vẫn chạy, xe vẫn đông, quán nhậu vẫn sáng đèn. Thành phố này không quan tâm ai vừa mất gì. Nhưng ít nhất, nó đã chứng kiến mình ngồi đó, uống hết lon bia đó, và không gục. Có thể ngày mai vẫn khó. Có thể mọi thứ chưa khá lên. Nhưng đêm nay, trong một quán nhậu vỉa hè của Sài Gòn, tôi đã học được cách ngồi yên với nỗi buồn của mình, không né tránh, không gọi tên, chỉ để nó ở đó, cùng Rượu & Khói.
Sài Gòn có những quán nhậu vỉa hè mà chỉ cần ngồi xuống là thấy đời mình hiện ra nguyên hình. Không đèn màu, không nhạc hay, chỉ có vài bóng tuýp trắng treo lủng lẳng, soi rõ từng khuôn mặt đã mệt. Ghế nhựa thấp đến mức ngồi lâu là đau lưng, bàn lúc nào cũng dính mùi bia cũ, mùi mỡ cháy, mùi khói thuốc ám vào áo quần như một lời nhắc: đã bước vô đây thì khó mà sạch sẽ bước ra. Ngày trước, tôi từng ngồi ở những quán như vậy trong tư thế của người còn đường lui. Lúc đó, đời vẫn còn chỗ dựa, tiền không nhiều nhưng niềm tin thì chưa cạn. Bạn bè vây quanh, nói chuyện lớn tiếng, kể những dự định nghe như thể ngày mai ai cũng sẽ khá hơn hôm nay. Rượu khi đó uống để vui, để kéo dài cuộc gặp, để quên tạm những mệt mỏi còn gọi được tên. Thấy ai ngồi uống một mình, lòng còn dư dả để phán xét: chắc người này buồn lắm, hoặc đời có vấn đề gì đó. Không ai nghĩ có ngày mình ngồi vào đúng cái vị trí đó. Rồi đời nó không sụp cái rầm cho xong. Nó rã từ từ. Công việc trục trặc, mối quan hệ nhạt dần, những lời hứa không ai nhắc lại nữa. Bạn bè vẫn còn đó, nhưng mỗi người bận một nỗi riêng, mà nỗi riêng nào cũng đủ lớn để không còn chỗ cho mình. Có những tối mở điện thoại, lướt danh bạ, rồi tắt. Không phải vì không có ai, mà vì không biết gọi ai để nói điều gì. Một tối khác, Sài Gòn nóng và ẩm, mưa không rơi nhưng không khí nặng như đè lên ngực. Tôi đi bộ đến trước một quán nhậu vỉa hè nằm sát con đường bụi. Quán quen, mà cũng chẳng còn quen. Ngồi xuống một góc, quay mặt ra đường cho khỏi phải nhìn ai. Gọi một lon bia. Không cần mồi cầu kỳ, chỉ đĩa đậu phộng rang khô khốc như chính tâm trạng mình lúc đó. Ngụm đầu tiên trôi xuống, không thấy ngon, cũng chẳng thấy dở. Chỉ là một chất lỏng lạnh đi qua cổ họng, nhắc rằng mình vẫn đang sống. Ngụm thứ hai bắt đầu kéo theo suy nghĩ. Những câu hỏi không ai trả lời thay mình được. Tại sao mọi thứ lại tới đây? Tại sao lúc đông vui nhất lại không giữ lại được ai cho những ngày này? Câu hỏi xong rồi bỏ đó, không cần đáp án, vì biết có trả lời cũng chẳng thay đổi được gì. Ngồi một mình mới thấy quán nhậu vỉa hè Sài Gòn buồn theo kiểu rất đời. Người ta vẫn cười nói xung quanh, vẫn cụng ly, vẫn chửi đời như một thói quen. Nhưng giữa tất cả những âm thanh đó, mình vẫn thấy mình lạc lõng. Không phải vì không ai bên cạnh, mà vì trong đầu đã quá ồn. Ồn bởi tiếc nuối, bởi thất vọng, bởi cái cảm giác mình đã từng có nhiều hơn thế. Rượu bia lúc này không còn để vui nữa. Nó để chịu. Chịu thêm một chút, cho đêm qua nhanh hơn. Có lúc muốn đứng dậy đi về, nhưng lại ngồi thêm, vì biết về nhà cũng chỉ có bốn bức tường và một khoảng im lặng khác, thậm chí còn khó nuốt hơn ly bia đang uống dở. Đến khi lon bia cạn, nội tâm cũng mệt. Không còn khóc, không còn giận. Chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng rất thật. Tôi chợt nhớ tới những người từng ngồi uống một mình ngày xưa, và thấy xấu hổ cho cái nhìn nông cạn của mình khi đó. Hóa ra, không phải ai ngồi một mình cũng yếu. Có người chỉ đang ở đoạn không còn gì để khoe, cũng chẳng còn sức để diễn. Trả tiền, đứng dậy, bước ra đường. Sài Gòn vẫn chạy, xe vẫn đông, quán nhậu vẫn sáng đèn. Thành phố này không quan tâm ai vừa mất gì. Nhưng ít nhất, nó đã chứng kiến mình ngồi đó, uống hết lon bia đó, và không gục. Có thể ngày mai vẫn khó. Có thể mọi thứ chưa khá lên. Nhưng đêm nay, trong một quán nhậu vỉa hè của Sài Gòn, tôi đã học được cách ngồi yên với nỗi buồn của mình, không né tránh, không gọi tên, chỉ để nó ở đó, cùng Rượu & Khói.

About