★ ASAHI ★ :
Trong cõi trời đất, đời người chợt như khách viễn hành. Một trăm năm ngắn ngủi, chỉ là chớp mắt; cả một kiếp nổi trôi, cuối cùng rồi cũng phải trở về với trật tự vốn có.
Tuổi trẻ, như chồi non ngày xuân, lòng trong veo như pha lê, tinh khiết không chút phiền muộn. Đuổi theo ánh sáng, vun đuổi làn gió, chẳng hề e sợ; tuy tầm nhìn thời gian còn nhỏ bé, nhưng ẩn chứa bao điều chân thật của thiên nhiên.
Khi buộc tóc thành búi, đứng thẳng như cây mùa hè xanh tốt, khí thế đang độ hừng hực. Mang theo túi sách lên đường làm thầy, đi tìm kinh điển và khai mở đạo lý; chí hướng cao xa, vừa bước đi vừa cất tiếng hát. Dẫu con đường phía trước có sương gió, vẫn giữ trong mình một bầu nhiệt huyết, chỉ vì không phụ lòng nhiệt huyết tuổi trẻ.
Đến lúc trung niên, như trái cây mùa thu, trầm tĩnh mà sâu sắc. Trên gánh nặng kỳ vọng của bậc cha mẹ, dưới chăm sóc niềm vui của gia đình. Thấu hiểu rõ sự đời nóng lạnh, nhưng vẫn dịu dàng đối đãi với mọi người; trải qua muôn trùng sóng gió rồi trở về, vẫn giữ trọn tấm lòng son sắt. Đó chính là tinh thần gánh vác, cũng là quá trình tu dưỡng tâm tính.
Đến khi đầu bạc, như mùa đông ẩn mình trong vẻ đẹp yên tĩnh, gột rửa hết mọi phù hoa. Ngoảnh lại những tháng ngày đã qua, vinh nhục đều quên sạch, bi thương và hạnh phúc đều trở thành hương vị cuộc đời. Thấy nhẹ nhàng trước những thị phi thế tục, tâm an chính là nơi trở về; lặng lẽ ngắm dòng chảy dài của năm tháng, mỉm cười nói chuyện về kiếp nhân sinh như giấc mộng.
Đời người vốn không có gì tuyệt đối, chỉ khi bước qua mới biết được. Không phải ở chỗ đạt đến đỉnh cao danh vọng, mà ở chỗ từng bước đi thật vững chắc; không phải ở chỗ tiếng tăm lẫy lừng hay vận mệnh thăng trầm mà vẫn luôn ngẩng cao đầu, không hổ thẹn. Sống như vậy giữa đời, dùng quãng đời còn lại để tận hưởng những cảnh đẹp nơi trần thế.
2026-04-14 14:39:03