@suldaanyare1111: #CapCut

suldaan yare
suldaan yare
Open In TikTok:
Region: SO
Wednesday 15 April 2026 21:19:06 GMT
540
95
20
2

Music

Download

Comments

userjitxpcyx1n
user33819236949 :
😂😂😂
2026-06-22 10:07:55
0
warsan.cabfi
Marwada yaxaye🫂🧑🏻‍🦱👩🏻🫦 :
💋💋💋
2026-05-21 05:44:58
0
maxamed.axamed564
maxamed Axamed, Ahmed :
🥰🥰🥰
2026-05-11 16:31:16
0
cadoow29
xawiiwo muxdiin :
💯💯💯
2026-04-23 11:51:07
0
wlldaud1...0
🌴wll☘️d44d7🌿 :
😂😂😂
2026-04-17 22:25:09
0
wllusaame08
WLL usaame+10 :
🥰🥰🥰
2026-04-17 18:54:10
0
gashiibhy..love
GASHIIB🫡🫀HY. LOVE :
🥰🥰🥰
2026-04-17 12:42:29
0
gameeryare
gemar yare :
🥰🥰🥰
2026-04-17 04:35:12
0
yuusn100
deeqo qaali :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-04-16 20:45:05
0
deqow.nurow
deqow nurow :
😂😂😂
2026-04-16 17:00:05
0
gkotulllmm4
SAALAX :
😁😁😁
2026-04-16 14:08:01
0
shakuurrey0
c/shakuur 😃😃 :
🥰🥰🥰
2026-04-16 10:41:39
0
sabariin.bilaan
👸Queen Sabariina 👸 ✨️ 💖 :
🥰🥰
2026-04-15 22:16:55
0
incabdi71
in cabdi :
🥰🥰🥰
2026-04-15 21:39:03
0
goatismaa
🌴([odi.])🍀([.ismac ]🐍📸 :
🥰🥰🥰
2026-04-15 21:26:58
0
maxamed.muqtar21
bushmaan yare💕😘😍😔😊 :
🥰🥰🥰
2026-04-15 21:26:01
0
c.s.a.m.e.d
c/ s a m e d :
😳😳😳
2026-04-15 21:24:06
0
maxamed.nuur3115
maxamed nuur :
🥰🥰🥰
2026-04-15 21:23:23
0
aadanciise67
aadanciise :
😂😂😂
2026-04-15 21:23:03
0
xaawoxasan55
xaawoxasan :
👌👌👌
2026-06-29 13:49:29
0
To see more videos from user @suldaanyare1111, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hôm nay mẹ đẻ mình sang thăm mẹ chồng. Hai mẹ ngồi tâm sự nói chuyện với nhau…Mẹ chồng mình dạo này mệt hơn, nói một lúc là phải nghỉ lấy hơi.  Mẹ chồng mình cứ thấy người thân qua thăm là lại khóc. Mẹ đẻ mình cố cười nói át đi, để nước mắt bà k rơi.  Đến lúc mẹ mình đứng dậy chuẩn bị về thì mẹ chồng mình gọi với theo: “Bà này…” Mẹ mình quay lại hỏi: “ Em đây bà, sao vậy bà ơi?” Mẹ chồng mình nắm tay mẹ mình rồi nói rất chậm: “Tôi mà có mệnh hệ gì… tôi đi trước… thì bà ở lại trông các con, các cháu giúp tôi nhé.” Nước mắt mẹ mình chảy luôn, mẹ mình quay mặt đi lau nước mắt.  Một lúc sau mới nói được một câu: “Bà nói linh tinh gì thế, bà còn khoẻ mà.. bà chịu khó ăn uống vào rồi mai kia em lai qua chơi với bà.” Mẹ chồng mình bảo: “Tôi thương các con lắm. Thương cả các cháu nữa. Nghĩ đến phải xa chúng nó… tôi không đành, tôi sợ nữa bà ạ“ Mẹ mình không nói gì nữa. Chỉ ngồi xuống cạnh giường, nắm chặt tay bà rồi khóc. Mình đứng bên cạnh cũng chẳng cầm nổi nước mắt. Vô thức tất cả đều khóc như thế.. Hai người phụ nữ ấy, một người là mẹ đẻ, một người là mẹ chồng. Hơn chục năm trước còn là người xa lạ. Vậy mà đến hôm nay lại ngồi nắm tay nhau khóc vì cùng thương các con, cùng lo cho các cháu. Ngày còn trẻ, mình luôn nghĩ cuộc đời còn dài lắm. Bận hôm nay thì mai về. Bận tháng này thì tháng sau dành thời gian cho bố mẹ. Mọi cuộc gặp đều tưởng sẽ còn rất nhiều lần nữa. Nhưng hóa ra không phải. Cha mẹ không già đi trong một ngày. Bệnh tật cũng không làm người ta gục xuống trong một ngày. Mọi thứ đều diễn ra rất chậm. Chậm đến mức mình không nhận ra. Cho đến khi nhìn người thân của mình yếu đi từng chút một, đến cuối cùng của một đời người, người ta chẳng mang theo được nhà cửa, tiền bạc hay những điều hơn thua ngoài xã hội. Điều khiến một người mẹ rơi nước mắt ở những ngày cuối cùng… vẫn là con mình rồi sẽ ra sao, cháu mình rồi sẽ thế nào. Tối nay ngồi viết lại những dòng này, trong đầu mình vẫn hiện lên hình ảnh mẹ chồng nắm tay mẹ đẻ mình rồi nói: “Tôi mà có mệnh hệ gì… bà ở lại trông các con, các cháu giúp tôi nhé.” Một câu nói rất ngắn thôi. Nhưng mình nghĩ có lẽ đó là câu nói đau nhất mà một người mẹ có thể nói ra. Bởi đến lúc này rồi, mẹ vẫn không nghĩ cho mình. Mẹ không nhắc đến đau đớn. Không nhắc đến bệnh tật. Không nhắc đến những tháng ngày mình đã phải cố gắng thế nào. Mình chợt hiểu… Có những người mẹ dành cả cuộc đời để lo cho con. Và đến tận những ngày cuối cùng của cuộc đời, họ vẫn đang lo. Chỉ khác là ngày trước lo con ăn chưa no, mặc có đủ ấm không. Còn bây giờ… Lo sau này không còn mình nữa, con có ổn không. Nghĩ đến đó thôi đã không cầm được nước mắt.
Hôm nay mẹ đẻ mình sang thăm mẹ chồng. Hai mẹ ngồi tâm sự nói chuyện với nhau…Mẹ chồng mình dạo này mệt hơn, nói một lúc là phải nghỉ lấy hơi. Mẹ chồng mình cứ thấy người thân qua thăm là lại khóc. Mẹ đẻ mình cố cười nói át đi, để nước mắt bà k rơi. Đến lúc mẹ mình đứng dậy chuẩn bị về thì mẹ chồng mình gọi với theo: “Bà này…” Mẹ mình quay lại hỏi: “ Em đây bà, sao vậy bà ơi?” Mẹ chồng mình nắm tay mẹ mình rồi nói rất chậm: “Tôi mà có mệnh hệ gì… tôi đi trước… thì bà ở lại trông các con, các cháu giúp tôi nhé.” Nước mắt mẹ mình chảy luôn, mẹ mình quay mặt đi lau nước mắt. Một lúc sau mới nói được một câu: “Bà nói linh tinh gì thế, bà còn khoẻ mà.. bà chịu khó ăn uống vào rồi mai kia em lai qua chơi với bà.” Mẹ chồng mình bảo: “Tôi thương các con lắm. Thương cả các cháu nữa. Nghĩ đến phải xa chúng nó… tôi không đành, tôi sợ nữa bà ạ“ Mẹ mình không nói gì nữa. Chỉ ngồi xuống cạnh giường, nắm chặt tay bà rồi khóc. Mình đứng bên cạnh cũng chẳng cầm nổi nước mắt. Vô thức tất cả đều khóc như thế.. Hai người phụ nữ ấy, một người là mẹ đẻ, một người là mẹ chồng. Hơn chục năm trước còn là người xa lạ. Vậy mà đến hôm nay lại ngồi nắm tay nhau khóc vì cùng thương các con, cùng lo cho các cháu. Ngày còn trẻ, mình luôn nghĩ cuộc đời còn dài lắm. Bận hôm nay thì mai về. Bận tháng này thì tháng sau dành thời gian cho bố mẹ. Mọi cuộc gặp đều tưởng sẽ còn rất nhiều lần nữa. Nhưng hóa ra không phải. Cha mẹ không già đi trong một ngày. Bệnh tật cũng không làm người ta gục xuống trong một ngày. Mọi thứ đều diễn ra rất chậm. Chậm đến mức mình không nhận ra. Cho đến khi nhìn người thân của mình yếu đi từng chút một, đến cuối cùng của một đời người, người ta chẳng mang theo được nhà cửa, tiền bạc hay những điều hơn thua ngoài xã hội. Điều khiến một người mẹ rơi nước mắt ở những ngày cuối cùng… vẫn là con mình rồi sẽ ra sao, cháu mình rồi sẽ thế nào. Tối nay ngồi viết lại những dòng này, trong đầu mình vẫn hiện lên hình ảnh mẹ chồng nắm tay mẹ đẻ mình rồi nói: “Tôi mà có mệnh hệ gì… bà ở lại trông các con, các cháu giúp tôi nhé.” Một câu nói rất ngắn thôi. Nhưng mình nghĩ có lẽ đó là câu nói đau nhất mà một người mẹ có thể nói ra. Bởi đến lúc này rồi, mẹ vẫn không nghĩ cho mình. Mẹ không nhắc đến đau đớn. Không nhắc đến bệnh tật. Không nhắc đến những tháng ngày mình đã phải cố gắng thế nào. Mình chợt hiểu… Có những người mẹ dành cả cuộc đời để lo cho con. Và đến tận những ngày cuối cùng của cuộc đời, họ vẫn đang lo. Chỉ khác là ngày trước lo con ăn chưa no, mặc có đủ ấm không. Còn bây giờ… Lo sau này không còn mình nữa, con có ổn không. Nghĩ đến đó thôi đã không cầm được nước mắt.

About