🙂 :
Từng có lúc em cảm nhận được một chút hơi ấm, rất nhẹ thôi, thoáng qua như gió, nhưng em lại cứ ngỡ đó là mùa xuân. Em đã tin, đã hy vọng, đã nghĩ rằng sau tất cả, mình rồi cũng sẽ bước vào một khoảng thời gian dịu dàng hơn, nơi mọi thứ trở nên dễ chịu, nơi em không còn phải chênh vênh giữa những cảm xúc không tên như thế này nữa.
Nhưng rồi hôm nay, em lại nhận ra, có lẽ đó không phải là mùa xuân. Chỉ là một chút ấm áp đi lạc giữa những ngày lạnh, ghé qua em một lúc rồi rời đi, để lại em đứng một mình, vẫn loay hoay với chính mình như cũ.
Em đã tìm mùa xuân của mình lâu lắm rồi. Tìm trong những người em từng thương, tìm trong những câu chuyện em cố gắng bắt đầu lại, tìm trong cả những cảm giác tưởng như bình yên nhất. Nhưng càng tìm, em lại càng thấy lạc. Có những lúc em nghĩ mình đã chạm được vào rồi, nhưng hoá ra chỉ là em tự an ủi mình rằng mọi thứ đang tốt lên.
Em không còn buồn theo kiểu ngày xưa nữa. Không còn khóc nhiều, không còn đợi chờ một ai đó đến mức quên cả bản thân. Nhưng em lại mệt theo một cách khác — một kiểu mệt mà không biết vì sao, không biết phải làm gì để khá hơn, chỉ biết là trong lòng lúc nào cũng có một khoảng trống không thể gọi tên.
Mùa xuân của em đâu rồi? Hay là từ đầu đến cuối, nó chưa từng ở đây.
Chỉ là em đã nhầm một chút hơi ấm với cả một mùa rất dài.....^^
2026-04-18 16:14:38