ʕ ˵• ₒ •˵ ʔƙ♄án♄ :
Ngày hôm ấy, anh đã lục tung cả thế giới chỉ để tìm em, gọi hàng trăm cuộc điện thoại, gửi đi hàng nghìn tin nhắn, chỉ mong nhận lại một hồi âm, nhưng cuối cùng em chỉ nói một câu nhẹ bẫng rằng em đi chơi và vô tình quên mất anh, và ngay khoảnh khắc đó, anh không khóc, không trách, chỉ im lặng đến mức chính anh cũng sợ, rồi âm thầm nói lời chia tay như thể chưa từng tồn tại trong cuộc đời em. Anh đã từng nghĩ chỉ cần mình cố thêm một chút, yêu anh nhiều hơn một chút thì có thể giữ được chúng ta lâu hơn, nhưng hóa ra có những đoạn đường dù cố đến đâu cũng chỉ đi cùng nhau được đến một điểm dừng, và anh nhận ra thứ đau lòng nhất không phải là bị bỏ rơi, mà là cảm giác mình đã từng quan trọng đến vậy, rồi bỗng dưng trở nên có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Anh không trách em,cũng không giận, chỉ là đôi khi vẫn tự hỏi nếu lúc đó anh nói ra những tổn thương trong lòng, nếu anh ích kỷ hơn một chút, đòi hỏi em yêu anh nhiều hơn một chút thì liệu mọi chuyện có khác không, hay kết cục vẫn là em một mình đứng lại nhìn em rời đi như thế này. Anh nói buông, nhưng thật ra chưa từng không tiếc, chỉ là anh chọn im lặng để mọi thứ nhẹ nhàng hơn, vì anh biết càng níu kéo thì chỉ càng làm mình tổn thương thêm thôi, và nếu một ngày nào đó anh chợt nhớ đến anh, anh chỉ mong ký ức ấy đủ dịu dàng để em mỉm cười, còn anh thì vẫn sẽ đau theo một cách rất lặng lẽ, như cách anh đã từng yêu em,rất nhiều nhưng chẳng thể giữ lại.🥹🥹🥹
2026-05-03 06:39:06