@cau4thinh13: Lễ kỷ niệm 50 năm ngày truyền thống trường Đại học Cảnh sát nhân dân (24/4/1976/ 24/4/2026) và đón nhận danh hiệu Danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Đại tướng Lương Tam Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương, Bộ trưởng Bộ Công an dự và chỉ đạo buổi lễ. #daihoccanhsatnhandan #botruongbocongan #daituongluongtamquang

🪷Cậu 3🪷
🪷Cậu 3🪷
Open In TikTok:
Region: VN
Sunday 19 April 2026 15:05:06 GMT
2485
31
1
19

Music

Download

Comments

hiuuuuuuu14
Đỗ Quang Hiếu :
🥰🥰🥰
2026-07-07 12:41:39
0
To see more videos from user @cau4thinh13, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sau mấy năm quen biết và dần trở nên gắn bó, Anh đưa Tôi về ở cùng. Năm đó, Tôi chẳng còn nơi nào để nương tựa ngoài Anh. Tôi khi ấy mới chỉ là một cậu học trò lớp 8, còn Anh đã là giáo viên giỏi cấp Thành phố. Khoảng cách tuổi tác khá lớn nên giữa hai chúng tôi vẫn giữ nguyên cách xưng hô thân thuộc: Chú - Cháu Sống cùng Anh, Tôi vừa đi học vừa tranh thủ làm thêm. Tôi làm xoay ca cho một quán cà phê: sáng đi học thì ca chiều hoặc tối Tôi có mặt ở quán, và ngược lại. Công việc của Anh bận rộn là thế, nhưng ngoài giờ đứng lớp, Anh vẫn tranh thủ về nhà dọn dẹp, lo cơm nước. Những hôm Tôi không phải đi làm, hai chú cháu lại cùng nhau vào bếp Hôm đó là tối 30/4, quán đông nghẹt khách nên Tôi phải làm tăng ca. Thời đó Tôi chưa có điện thoại di động để liên lạc. Đến hơn 10 giờ 30 đêm vẫn chưa thấy Tôi về, Anh sốt ruột chạy thẳng lên quán tìm Vừa bước vào, Anh thấy Tôi đang lủi thủi phục vụ một bàn toàn những thanh niên đã ngà ngà say. Anh tiến lại, ngỏ ý với chủ quán cho Anh làm thay Tôi bàn đó, nhưng người chủ nhất quyết không đồng ý. Đang lúc loay hoay bưng bê, Tôi bất ngờ bị một kẻ trong nhóm đó buông những lời lẽ thô tục, xúc phạm. Giữa lúc Tôi còn đang bàng hoàng, chưa biết phải xử lý ra sao thì—XOẢNG! Một chiếc ly thủy tinh như
Sau mấy năm quen biết và dần trở nên gắn bó, Anh đưa Tôi về ở cùng. Năm đó, Tôi chẳng còn nơi nào để nương tựa ngoài Anh. Tôi khi ấy mới chỉ là một cậu học trò lớp 8, còn Anh đã là giáo viên giỏi cấp Thành phố. Khoảng cách tuổi tác khá lớn nên giữa hai chúng tôi vẫn giữ nguyên cách xưng hô thân thuộc: Chú - Cháu Sống cùng Anh, Tôi vừa đi học vừa tranh thủ làm thêm. Tôi làm xoay ca cho một quán cà phê: sáng đi học thì ca chiều hoặc tối Tôi có mặt ở quán, và ngược lại. Công việc của Anh bận rộn là thế, nhưng ngoài giờ đứng lớp, Anh vẫn tranh thủ về nhà dọn dẹp, lo cơm nước. Những hôm Tôi không phải đi làm, hai chú cháu lại cùng nhau vào bếp Hôm đó là tối 30/4, quán đông nghẹt khách nên Tôi phải làm tăng ca. Thời đó Tôi chưa có điện thoại di động để liên lạc. Đến hơn 10 giờ 30 đêm vẫn chưa thấy Tôi về, Anh sốt ruột chạy thẳng lên quán tìm Vừa bước vào, Anh thấy Tôi đang lủi thủi phục vụ một bàn toàn những thanh niên đã ngà ngà say. Anh tiến lại, ngỏ ý với chủ quán cho Anh làm thay Tôi bàn đó, nhưng người chủ nhất quyết không đồng ý. Đang lúc loay hoay bưng bê, Tôi bất ngờ bị một kẻ trong nhóm đó buông những lời lẽ thô tục, xúc phạm. Giữa lúc Tôi còn đang bàng hoàng, chưa biết phải xử lý ra sao thì—XOẢNG! Một chiếc ly thủy tinh như "không cánh mà bay", xé gió lao thẳng về phía kẻ vừa buông lời cợt nhã. May mắn là nó không trúng người. Ngay sau đó là một giọng nói đanh thép, lạnh ngát vang lên "THẰNG BÉ LÀ CHÁU TAO! MÀY CÓ GIỎI THÌ NÓI VỚI TAO, ĐỪNG ĐỘNG VÀO NÓ!" Lúc ấy Tôi mới bàng hoàng nhận ra Anh đã đứng sau lưng từ bao giờ. Tôi hoảng hốt chạy lại kéo tay Anh, giọng run run: "Chú ơi, Chú về đi! Cháu đang làm việc mà, Chú chú làm vậy chủ đuổi việc cháu mất..." Chưa kịp nói hết câu, Tôi đã bị Anh quát lây "ĐUỔI THÌ NGHỈ! VIỆC GÌ PHẢI SỢ? KHÔNG LÀM NỮA, ĐI VỀ!" Trước khi quay lưng đi, Anh còn chỉ tay về phía nhóm thanh niên kia, buông một câu dằn mặt lạnh ngắt "ĐỪNG ĐỂ TAO GẶP TỤI MÀY NGOÀI ĐƯỜNG. GẶP ĐÂU, TAO CHÔN ĐÓ!" Đêm đó, Tôi chính thức mất việc. Lý do chủ quán đưa ra ngắn gọn: Người nhà lên quậy phá. Trên đường về, không khí chìm vào yên lặng đến đáng sợ. Vừa bước chân vào nhà, Anh ôm lấy vai Tôi, giọng trầm xuống đầy hối hận "Chú xin lỗi Bé... Lúc nãy Chú làm Bé sợ, còn to tiếng với Bé nữa. Nhưng từ mai Bé đừng đi làm ở những nơi như vậy nữa nhé. Để Chú tìm cho Bé một công việc khác ở cửa hàng văn phòng phẩm." Đêm đó, Tôi nằm quay mặt vô tường khóc sụt sùi. Cái tính hay lo xa từ nhỏ lại trỗi dậy. Tôi dằn dặn bản thân, nghĩ rằng tại mình mà mọi chuyện mới đổ đống ra nông nỗi này. Tôi còn sợ nhóm người lúc nãy sẽ kéo hội đi tìm Anh để trả thù... Biết Tôi vẫn chưa ngủ, Anh xoay người sang, khẽ nói: "Yên tâm đi, Chú không sao đâu. Mấy người đó thật ra là bạn của Chú cả. Chú làm vậy là vì không muốn Bé phải làm việc trong môi trường đó, Chú không muốn nhìn thấy Bé phải đi phục vụ người khác." Tôi ngỡ ngàng, bật giật ngồi dậy "Sao Chú lại làm vậy chứ?! Nếu Chú không thích Bé làm ở đó, Chú cứ nói một tiếng là Bé nghỉ mà! Chú làm thế, lỡ cái ly trúng người ta rồi xảy ra chuyện gì thì sao?" Anh bật cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn Tôi "Chú canh góc rồi mới ném chứ. Nằm xuống ngủ đi. Chú không làm gắt vậy thì làm sao cái thằng nhóc cứng đầu như Bé chịu nghỉ việc?" Anh nói chẳng sai chút nào. Tôi vốn dĩ là một đứa cực kỳ cứng đầu. Lại thêm cái nết hay lo nghĩ cho người khác, lúc nào cũng sợ mình trở thành gánh nặng cho Anh. Thế nên dù có vất vả, hay có bị người ta chèn ép, hiếp đáp ở ngoài... Tôi cũng dằn lòng chịu đựng chứ chẳng bao giờ dám nói ra. Ít ngày sau, qua sự giới thiệu của Anh, Tôi bắt đầu công việc mới tại một cửa hàng photocopy. Một chặng đường mới lại bắt đầu... #Motchuttamsu #AdC #G18CFS #gaytiktok🏳️‍🌈 #gaytiktok

About