@kuuko__: Shiyu Defense R3 Yixuan 50k Yixuan gaming #Yixuan #zzz #zenlesszonezero

Kuuko
Kuuko
Open In TikTok:
Region: IT
Sunday 19 April 2026 22:31:35 GMT
164658
19562
404
1116

Music

Download

Comments

leo_lee_libros0
leo :
Sorry for playing your game, dude.
2026-04-25 04:17:36
2801
bubbledouble12345
bubbledouble12345 :
You know I’m cooked when this looks normal to me bec I play this game seriously
2026-06-19 02:32:24
0
navers_4
Kei :
can I see the yixuan build
2026-06-16 15:26:28
1
deliberatewhore
m ᖭི༏ᖫྀ :
my yixuan asked if we were poor
2026-04-25 20:35:22
299
mitsou._
mits :
yeah bro I quit, too many sweats on this game💔😭
2026-04-26 02:49:21
88
princepaulogarcia
⠀ ⠀ ⠀ ⠀ ⠀ ⠀ :
WTF IS GOING ONN😭🥀
2026-05-10 20:35:18
92
nolyein
полуë :
главное не поверить что если я выбью исюань она так же сможет
2026-05-11 20:33:43
172
elvarium
宇Elvar [51%] :
GOD TIER SKILLS DUDE 😭
2026-05-10 04:40:15
8
dark_1175
Dark :
que carajos acabo de ver y como hiciste todo eso wtf
2026-04-24 23:56:07
63
rzqfrr
ukinami^^ :
братан прости что начала играть в твою игру
2026-04-26 12:24:25
55
spasitel48
✝️Jesus Christ☦️(official) :
понял принял удаляю игру
2026-05-05 05:56:23
20
ebebekka
к вам летит ракета :
I'm too poor for this kind of gameplay.
2026-04-26 05:13:58
11
user3053455523259
лесбиянка :
моя исюань ели как 200к наносит, а она у вас миллионы...
2026-05-12 07:10:16
5
djxfhg_edits
djxfhg :
my Yixuan said this is ai
2026-04-29 13:11:12
7
chickenmanstan
ChickenManStan :
what the hell
2026-04-23 16:35:31
21
mr.xb0n
Navi :
M0R1 Yixuan here. Coach me frfr I LOVE Yixuan but I have skill issues hitting 30k on Shiyuu. 35k on miasma priest ;-;
2026-05-12 02:48:26
5
seventyseven_eleven
Sven :
wait what was the point of the Held basic attack at the start for Yixuan? I get for Lucia so you can apply her ether veil but what was the point for Yixuan is it something with her M2?
2026-06-08 06:59:50
5
To see more videos from user @kuuko__, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Rooftop tầng 21 nằm im lặng giữa lòng Sài Gòn, nơi nhìn ra xa thấy đại lộ Võ Văn Kiệt trải dài như một dải lụa vàng dưới ánh đèn. Dòng xe nối nhau bất tận, ánh sáng phản chiếu trên mặt nước bờ kênh thành những mảng lung linh lay động, như ký ức vừa chạm đã tan. Đêm ấy, gió cuối mùa mưa lạnh hơn thường lệ. Cô ngồi sát bên anh, vai khẽ chạm vai, không biết là để né gió hay để xích lại gần hơn một chút. Anh nâng ly Macallan 12, màu hổ phách rung khẽ dưới ánh đèn vàng, hương gỗ sồi hòa lẫn mùi khói từ điếu Benson & Hedges cháy dở trên gạt tàn. Anh kể về những bão táp đã đi qua, những đêm dài chỉ có tiếng rượu rót và tiếng thở nặng nề làm bạn. Anh cố tránh ánh mắt cô, sợ rằng nếu nhìn lâu, cô sẽ thấy giọt nước đang dâng nơi khoé mắt. Cơn gió lùa qua mái tóc cô, mang theo một chút lạnh và mùi hương quen thuộc khiến anh càng muốn giữ câu chuyện ở khoảng cách an toàn. Nhưng rồi anh quay lại. Môi chạm môi. Nóng bỏng. Run rẩy. Một thoáng whisky, một thoáng vị son, và đâu đó vẫn còn hương khói thuốc mờ ảo. Trong giây phút ấy, Sài Gòn dường như lặng đi, chỉ còn tiếng tim đập hòa chung một nhịp. Sau đêm đó, họ không gặp lại. Không một lời chia tay, cũng chẳng có giận hờn. Chỉ là mỗi người quay về với thế giới riêng, để rồi nhận ra khoảng cách thực sự không phải từ ban công đến cửa quán, mà là từ trái tim này sang trái tim kia. Nhiều năm sau, mỗi lần ngang qua đại lộ Võ Văn Kiệt, anh vẫn ngẩng nhìn về phía tòa nhà ấy. Không phải để tìm lại cô, mà để nhắc mình rằng: Có những khoảnh khắc không kéo dài được cả đời, nhưng lại đủ để giữ một đời nguyên vẹn.
Rooftop tầng 21 nằm im lặng giữa lòng Sài Gòn, nơi nhìn ra xa thấy đại lộ Võ Văn Kiệt trải dài như một dải lụa vàng dưới ánh đèn. Dòng xe nối nhau bất tận, ánh sáng phản chiếu trên mặt nước bờ kênh thành những mảng lung linh lay động, như ký ức vừa chạm đã tan. Đêm ấy, gió cuối mùa mưa lạnh hơn thường lệ. Cô ngồi sát bên anh, vai khẽ chạm vai, không biết là để né gió hay để xích lại gần hơn một chút. Anh nâng ly Macallan 12, màu hổ phách rung khẽ dưới ánh đèn vàng, hương gỗ sồi hòa lẫn mùi khói từ điếu Benson & Hedges cháy dở trên gạt tàn. Anh kể về những bão táp đã đi qua, những đêm dài chỉ có tiếng rượu rót và tiếng thở nặng nề làm bạn. Anh cố tránh ánh mắt cô, sợ rằng nếu nhìn lâu, cô sẽ thấy giọt nước đang dâng nơi khoé mắt. Cơn gió lùa qua mái tóc cô, mang theo một chút lạnh và mùi hương quen thuộc khiến anh càng muốn giữ câu chuyện ở khoảng cách an toàn. Nhưng rồi anh quay lại. Môi chạm môi. Nóng bỏng. Run rẩy. Một thoáng whisky, một thoáng vị son, và đâu đó vẫn còn hương khói thuốc mờ ảo. Trong giây phút ấy, Sài Gòn dường như lặng đi, chỉ còn tiếng tim đập hòa chung một nhịp. Sau đêm đó, họ không gặp lại. Không một lời chia tay, cũng chẳng có giận hờn. Chỉ là mỗi người quay về với thế giới riêng, để rồi nhận ra khoảng cách thực sự không phải từ ban công đến cửa quán, mà là từ trái tim này sang trái tim kia. Nhiều năm sau, mỗi lần ngang qua đại lộ Võ Văn Kiệt, anh vẫn ngẩng nhìn về phía tòa nhà ấy. Không phải để tìm lại cô, mà để nhắc mình rằng: Có những khoảnh khắc không kéo dài được cả đời, nhưng lại đủ để giữ một đời nguyên vẹn.

About