@congday169: #xh #bongda #tiktok

công đầy
công đầy
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 20 April 2026 05:10:29 GMT
50975
898
21
1115

Music

Download

Comments

t.phuc01.02
nobii :
2026-04-20 05:59:02
4
athongfc
libero 🏐 :
[Nhãn dán]
2026-04-20 05:13:07
2
ducnhoem67
Huỳnh Đức :
2026-04-21 10:12:00
2
concaclor09
Thiên Tấnn⚡️ :
2026-04-20 15:36:06
1
lamtien212
Dinero :
2026-04-20 14:53:57
1
nguynvinh568
Nguyen vinh :
2026-04-20 16:08:13
1
nhatthien586
Kỳ~ :
2026-04-20 12:22:04
1
zathihn211
trai đẹp 36 hòn dai' :
phút bù giờ rồi còn k vào
2026-04-22 12:17:23
1
doinobacthithoiluong
Phong lê😋 :
Xin ảnh sao chủ tuss ơi❤️
2026-04-20 15:24:06
1
theanh130109
👍 :
Xin ảnh 2
2026-04-21 09:43:16
1
binhandeptrainhatquadat
Np bình an :
Bỏ
2026-04-20 14:54:31
1
phtd1510
người đến sau :
Dâm
2026-04-20 06:57:00
1
To see more videos from user @congday169, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Một đời người, bao nhiêu thương ghét, bao nhiêu được mất, rốt cuộc cũng chỉ như sương trên lá, như chớp giữa trời. Ta cứ mải miết nắm giữ, sợ mất cái này, sợ thiếu cái kia, mà quên rằng chính sự nắm giữ ấy mới là khởi nguồn của khổ đau.  Người ta hay nói, hạnh phúc là có được điều mình muốn. Nhưng có một loại hạnh phúc khác, lặng lẽ hơn, sâu hơn... là không còn cần phải có gì nữa. Khi tâm không còn vướng vào được hay mất, hơn hay thua, đúng hay sai, thì an lạc tự nhiên hiển lộ, như mặt hồ phẳng lặng sau cơn gió đã ngừng.  Ai cũng từng tổn thương ai đó, và cũng từng bị ai đó làm tổn thương. Nhưng oán hận chỉ là ngọn lửa ta tự cầm, đốt người khác trước khi nó đốt cháy chính bàn tay mình. Tha thứ không phải vì người khác đáng được tha thứ, mà vì chính ta đáng được giải thoát.  Cuộc đời này, suy cho cùng, không phải là cuộc đua để thắng, mà là một hành trình để hiểu. Hiểu rằng vô thường là bản chất của muôn loài, hiểu rằng yêu thương không cần điều kiện, hiểu rằng từ bi không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh lớn nhất của một tâm hồn đã thấu suốt khổ đau.  Vậy nên, giữa những bộn bề của kiếp người, hãy học cách buông, không phải buông bỏ trách nhiệm hay tình thương, mà buông bỏ sự chấp giữ, buông bỏ cái tôi luôn muốn kiểm soát mọi điều. Khi lòng nhẹ, đường đi sẽ rộng. Khi tâm tịnh, hoa sen sẽ tự nở giữa bùn lầy nhân thế...
Một đời người, bao nhiêu thương ghét, bao nhiêu được mất, rốt cuộc cũng chỉ như sương trên lá, như chớp giữa trời. Ta cứ mải miết nắm giữ, sợ mất cái này, sợ thiếu cái kia, mà quên rằng chính sự nắm giữ ấy mới là khởi nguồn của khổ đau. Người ta hay nói, hạnh phúc là có được điều mình muốn. Nhưng có một loại hạnh phúc khác, lặng lẽ hơn, sâu hơn... là không còn cần phải có gì nữa. Khi tâm không còn vướng vào được hay mất, hơn hay thua, đúng hay sai, thì an lạc tự nhiên hiển lộ, như mặt hồ phẳng lặng sau cơn gió đã ngừng. Ai cũng từng tổn thương ai đó, và cũng từng bị ai đó làm tổn thương. Nhưng oán hận chỉ là ngọn lửa ta tự cầm, đốt người khác trước khi nó đốt cháy chính bàn tay mình. Tha thứ không phải vì người khác đáng được tha thứ, mà vì chính ta đáng được giải thoát. Cuộc đời này, suy cho cùng, không phải là cuộc đua để thắng, mà là một hành trình để hiểu. Hiểu rằng vô thường là bản chất của muôn loài, hiểu rằng yêu thương không cần điều kiện, hiểu rằng từ bi không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh lớn nhất của một tâm hồn đã thấu suốt khổ đau. Vậy nên, giữa những bộn bề của kiếp người, hãy học cách buông, không phải buông bỏ trách nhiệm hay tình thương, mà buông bỏ sự chấp giữ, buông bỏ cái tôi luôn muốn kiểm soát mọi điều. Khi lòng nhẹ, đường đi sẽ rộng. Khi tâm tịnh, hoa sen sẽ tự nở giữa bùn lầy nhân thế...

About