@adi.1y: #SOOKAI | sorry. | #hueningkai #soobin #fyp #on

dilly🐉
dilly🐉
Open In TikTok:
Region: SE
Monday 20 April 2026 09:45:56 GMT
55961
7761
34
353

Music

Download

Comments

alllaboutkai
All About Kai :
La diferencia 🤭 pero luego si digo algo me funan 😂
2026-04-21 03:20:49
211
fx_lixyong
⊹˚𓏲 𝑳ꫀׁׅܻ݊ꫀ 𝑭ᥱᥣі᥊ 𓏲˚ :
el sookai todo q ver🫦💜
2026-04-29 03:38:34
16
gggxxvi
🥟 :
What's the name of this show?
2026-05-16 16:14:41
3
aria88sakura
Aria888 :
Le salió lo dominante al soobin 😂😂
2026-05-26 01:55:26
2
julissajuli2025
julissajuli2025 :
como buscar este video completo?
2026-05-30 16:04:58
0
erfelun
أرفلون 🧟‍♀️ :
this song oml
2026-04-20 15:50:57
13
pjm4thv
Jimim :
wait peak
2026-04-20 19:00:30
1
idaly.leon
Nat🌙 :
they wanted to undress each otger so baddd
2026-04-23 21:32:19
9
esteusuarionoexiste_13
Usuario No Disponible👤 :
🔥🔥🔥
2026-04-20 13:03:00
3
mr.skinnyjeans
🐞♪⋰𝒶𝓋𝒶⋱✧🛰️ :
@Ann☆
2026-04-22 00:23:29
1
kum.soobin
Kumyeubinie~ :
y như phim sét gây🥰
2026-05-24 08:12:02
0
To see more videos from user @adi.1y, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

GỬI EM... Anh không biết em có còn nhớ đến anh một chút nào không. Có khi giữa những ngày bận rộn, tên anh trong em đã nhạt dần, mờ đi như một cơn gió thoảng. Nhưng anh thì vẫn nhớ. Nhớ không ồn ào, không đau đớn, chỉ âm ỉ như một thói quen đã cắm rễ vào lòng. Có những tối nằm nhìn trần nhà, mọi thứ lặng im đến mức nghe được hơi thở của chính mình và anh lại nghĩ đến em. Nhẹ thôi, nhưng đủ để tim anh khựng lại một nhịp. Anh không dám nhắn cho em, không dám hỏi em đang sống thế nào, có ổn không, có vui không. Không phải vì anh không muốn, mà vì anh sợ làm phiền, sợ khiến em phải bối rối, sợ bản thân trở thành một câu chuyện em không muốn nhớ. Thế là anh chọn im lặng. Im lặng cũng là một cách thương. Anh từng nghĩ, nếu một ngày nào đó gặp lại, em có mỉm cười chào anh không. Có lẽ có. Em vẫn luôn dịu dàng như thế. Và anh cũng sẽ cười lại, nhẹ như thể mọi thứ đã qua từ rất lâu rồi. Chỉ có lòng anh biết, nụ cười đó cất giữ trong nó bao nhiêu điều chưa nói. Người ta bảo, khoảng cách xa nhất là một người nhớ, còn một người đã quên. Nhưng anh nghĩ, xa nhất là một người vẫn thương, nhưng không dám bước tới. Một người muốn hỏi, nhưng lại thôi. Muốn giữ, nhưng chọn buông. Và anh đang đứng ở đúng nơi ấy nếu ai hỏi anh còn thương em không, anh sẽ chỉ cười, bảo mình ổn rồi. Nhưng thật ra, cảm xúc ấy chưa từng biến mất. Nó chỉ nằm im, ngoan ngoãn ở một góc mà anh không chạm tới nữa. Anh không hy vọng, không đòi hỏi. Anh chỉ giữ nó như một phần thanh xuân không thể lặp lại. Anh biết, dù em có nhớ anh hay không, cuộc sống vẫn tiếp tục. Em vẫn phải hạnh phúc theo cách của em. Và anh, dù đứng ở rất xa, vẫn mong điều đó cho em. Em có nhớ anh không. Anh thì vẫn nhớ một cách hiền lành, lặng lẽ, và đủ để lòng anh dịu lại mỗi khi nghĩ đến em#Cauda30rôi
GỬI EM... Anh không biết em có còn nhớ đến anh một chút nào không. Có khi giữa những ngày bận rộn, tên anh trong em đã nhạt dần, mờ đi như một cơn gió thoảng. Nhưng anh thì vẫn nhớ. Nhớ không ồn ào, không đau đớn, chỉ âm ỉ như một thói quen đã cắm rễ vào lòng. Có những tối nằm nhìn trần nhà, mọi thứ lặng im đến mức nghe được hơi thở của chính mình và anh lại nghĩ đến em. Nhẹ thôi, nhưng đủ để tim anh khựng lại một nhịp. Anh không dám nhắn cho em, không dám hỏi em đang sống thế nào, có ổn không, có vui không. Không phải vì anh không muốn, mà vì anh sợ làm phiền, sợ khiến em phải bối rối, sợ bản thân trở thành một câu chuyện em không muốn nhớ. Thế là anh chọn im lặng. Im lặng cũng là một cách thương. Anh từng nghĩ, nếu một ngày nào đó gặp lại, em có mỉm cười chào anh không. Có lẽ có. Em vẫn luôn dịu dàng như thế. Và anh cũng sẽ cười lại, nhẹ như thể mọi thứ đã qua từ rất lâu rồi. Chỉ có lòng anh biết, nụ cười đó cất giữ trong nó bao nhiêu điều chưa nói. Người ta bảo, khoảng cách xa nhất là một người nhớ, còn một người đã quên. Nhưng anh nghĩ, xa nhất là một người vẫn thương, nhưng không dám bước tới. Một người muốn hỏi, nhưng lại thôi. Muốn giữ, nhưng chọn buông. Và anh đang đứng ở đúng nơi ấy nếu ai hỏi anh còn thương em không, anh sẽ chỉ cười, bảo mình ổn rồi. Nhưng thật ra, cảm xúc ấy chưa từng biến mất. Nó chỉ nằm im, ngoan ngoãn ở một góc mà anh không chạm tới nữa. Anh không hy vọng, không đòi hỏi. Anh chỉ giữ nó như một phần thanh xuân không thể lặp lại. Anh biết, dù em có nhớ anh hay không, cuộc sống vẫn tiếp tục. Em vẫn phải hạnh phúc theo cách của em. Và anh, dù đứng ở rất xa, vẫn mong điều đó cho em. Em có nhớ anh không. Anh thì vẫn nhớ một cách hiền lành, lặng lẽ, và đủ để lòng anh dịu lại mỗi khi nghĩ đến em#Cauda30rôi

About