K. :
Năm đó, người bị bỏ lại là tôi — Lạc An — còn người quay lưng rời đi là cô ấy, Hứa Gia Hân, vào đúng lúc tôi tin rằng chúng tôi sẽ đi cùng nhau đến hết quãng đời này, cô ấy nói tôi không đủ tốt, không đủ xứng với tương lai mà cô ấy muốn, nói rằng tình cảm không thể nuôi sống một con người, rồi rời đi không một lần ngoảnh lại, để mặc tôi đứng giữa những năm tháng dang dở, lúc đó tôi đã từng nghĩ mình sẽ sụp đổ, nhưng rồi không, tôi chọn cách im lặng đứng dậy, không níu kéo, không giải thích, chỉ mang theo tất cả những tổn thương ấy mà bước tiếp, từng ngày một, tôi thay đổi, không còn là Lạc An luôn theo sau cô ấy năm nào, tôi học cách mạnh mẽ hơn, lạnh lùng hơn, học cách không đặt ai vào vị trí quan trọng hơn chính mình, và cũng chính từ lúc đó, tôi bắt đầu xây dựng lại mọi thứ từ con số không, từng chút một, chậm rãi nhưng chắc chắn, cho đến khi cái tên Lạc An không còn là một người vô danh nữa mà trở thành người mà bất cứ ai cũng phải dè chừng
Ba năm sau, tôi gặp lại Hứa Gia Hân trong một buổi tiệc lớn, nơi mà cô ấy xuất hiện với vẻ ngoài xinh đẹp và tự tin như ngày nào, chỉ là lần này, người đứng ở vị trí cao hơn lại là tôi, ánh mắt cô ấy khi nhìn thấy tôi có chút sững lại, có lẽ cô ấy không ngờ rằng người từng bị mình xem thường lại có thể đứng ở đây, dưới ánh đèn rực rỡ, tôi bước đến gần, nụ cười vẫn nhẹ như cũ nhưng ánh mắt đã không còn chút dịu dàng nào, tôi không trách móc, cũng không nhắc lại chuyện cũ, chỉ nói những câu xã giao như hai người xa lạ, chính sự bình thản ấy lại khiến cô ấy bối rối hơn bất cứ lời oán trách nào
Tôi không cần trả thù theo cách ồn ào, cũng không cần làm tổn thương cô ấy như những gì cô ấy đã từng làm với tôi, bởi vì sự trả thù lớn nhất chính là việc tôi đã trở thành phiên bản mà cô ấy không thể với tới, còn cô ấy, dù đứng trước mặt tôi, cũng chỉ có thể nhìn lại quá khứ mà không thể quay lại, khi cô ấy khẽ hỏi rằng liệu chúng tôi có thể bắt đầu lại hay không, tôi chỉ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ nhưng đủ để cô ấy hiểu rằng mọi thứ đã kết thúc từ rất lâu rồi, tôi quay lưng rời đi, không do dự, không tiếc nuối, bởi vì lần này, người bước đi là tôi, và tôi biết rõ mình sẽ không bao giờ quay đầu lại
2026-05-27 05:43:29