aaaaaaa :
Cuối tháng 10 năm ngoái, mình có chuyến đi trải nghiệm cùng lớp trên đại học, hành trình kéo dài đến tận Huế. Lúc đi thì chủ quan, mình không mang theo áo khoác hay áo dài. Đến khi quay ra Nghệ An dừng chân, trời mưa lạnh, cái lạnh thấm vào người khiến mình vừa run vừa lo.
Mình cố đi tìm một quán quần áo để mua tạm nhưng quanh đó lại không có. Đói bụng và mệt, mình ghé vào một quán bánh cuốn ăn sáng, tiện thể hỏi bác chủ xem gần đây có chỗ nào bán quần áo không. Bác bảo khu này là khu du lịch, mùa này ít hàng quán nên khó tìm lắm.
Thấy mình lạnh, bác không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ lấy ra một chiếc áo khoác đồng phục cũ rồi đưa cho mình mặc tạm. Mình ngỏ ý muốn mua lại, nhưng bác chỉ cười hiền và nói: “Bác cho đấy, không cần trả đâu.”
Khoảnh khắc đó thật sự khiến mình ấm lòng hơn cả chiếc áo đang mặc. Trước khi rời đi, mình cảm ơn bác rất nhiều và hẹn rằng nếu có dịp quay lại Nghệ An, nhất định sẽ ghé thăm bác.
Một kỷ niệm nhỏ thôi, nhưng mình sẽ nhớ mãi vì sự tử tế giản dị mà ấm áp ấy. 🥰
2026-04-24 01:47:08