𝓝𝓰𝓸𝓬 𝓽𝓻𝓪𝓶 ྀི :
CAP NÈ AI CẦN THÌ LẤY NHA
“Muốn trở lại như lúc trước,
khi mà chúng mình mới thích nhau một chút, biết đợi nhau một chút.
Có chuyện gì cũng kể cho nhau nghe, luôn nhớ đến nhau, dịu dàng với nhau,
chỉ một tin nhắn thôi cũng đủ khiến ta mỉm cười cả ngày.
Chứ đâu như lúc này, chỉ còn im lặng và im lặng…
Ngày trước bận đến mấy cũng cố nhắn cho nhau vài dòng,
còn bây giờ rảnh cũng chẳng biết phải nói gì.
Ngày trước chỉ cần thấy tên nhau hiện lên là vui,
còn bây giờ nhìn thấy lại chần chừ không muốn mở.
Có lẽ không phải vì hết thương,
mà là vì chúng ta đã quen với sự tồn tại của nhau,
đến mức quên mất phải giữ gìn.
Quên hỏi han, quên quan tâm, quên cả cách làm nhau vui.
Đôi khi chỉ cần một người lên tiếng trước,
một câu hỏi nhỏ thôi cũng đủ kéo mọi thứ lại gần,
nhưng rồi cả hai đều chọn im lặng,
để khoảng cách cứ lớn dần mà chẳng ai hay.
Giá như chúng ta có thể chậm lại một chút,
nghe nhau nhiều hơn một chút,
và thương nhau như những ngày đầu…
thì có lẽ, mọi thứ đã không trở nên xa lạ đến vậy.”
2026-04-24 11:34:15