@dyz3khx1u6qj: 【ゼンゼロ】Ver.2.8 ラミルのフルネームが明らかに#ゲームスターズ #zzzcreators #zzzero #zzztrailer #ラミル

【へぼゲーマー】ちよんぱ  よ→ょです
【へぼゲーマー】ちよんぱ よ→ょです
Open In TikTok:
Region: JP
Friday 24 April 2026 14:22:01 GMT
4260
50
1
1

Music

Download

Comments

user5953144631881
銀星 :
次のボスたぶんサクリファイスだよね
2026-04-24 23:38:11
0
To see more videos from user @dyz3khx1u6qj, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

ĐỊA TẠNG BỒ TÁT MA HA TÁT ! Cuộc đời này ngộ lắm… Đi tù biết sai, vợ còn chấp nhận thăm nuôi. Đi tu biết buông, vợ lại không chấp nhận… cho đi luôn. Hay người đời dễ tha thứ cho lỗi lầm, nhưng lại khó chấp nhận một người muốn rời bỏ cuộc chơi danh lợi. Địa ngục trần gian có thể là những nhà tù, dù lạnh lẽo và tăm tối đến đâu thì vẫn có ngày mãn hạn. Nhưng địa ngục trong tâm mình mới đáng sợ. Một khi bị nhốt bởi dục vọng, và chấp ngã, thì không ai có thể phá cửa cứu mình được. Đó là nhà tù không song sắt, nhưng giam cầm con người suốt cả một đời. Có những người thân ở ngoài đời mà tâm vẫn tù ngục. Ngày nào cũng bị dằn vặt bởi ký ức, bị thiêu đốt bởi ham muốn, bị kéo lê bởi những điều không buông xuống được. Đó mới là địa ngục kinh khủng khiếp nhất — nếu chính mình không muốn tự thoát ra. Và cũng chính nơi sâu thẳm ấy, Địa Tạng Bồ Tát không ở đâu xa. Ngài chính là phần tỉnh thức còn sót lại trong mỗi con người, là ánh sáng nhỏ bé nhưng chưa từng tắt giữa đêm dài vô minh. Không ai có thể cứu mình ngoài chính mình. Phật không thể đi thay con đường mình phải đi. Bồ Tát không thể tháo giúp sợi dây mà chính mình tự gút. Người khác chỉ có thể chỉ đường, còn bước hay không là do tự tâm quyết định. Muốn thoát khỏi địa ngục, phải dám nhìn thẳng vào bóng tối của mình. Phải tự cởi từng nút thắt của tham ái. Buông cái tôi. Buông hơn thua. Buông những điều tưởng là không thể mất. Danh rồi cũng tan. Lợi rồi cũng hết. Tình nếu chỉ là chiếm hữu thì cũng hóa khổ đau. Khi không còn bị ràng buộc, tâm liền tự do. Sự giải thoát không phải bay lên một cõi nào xa lạ, mà là ngay giữa cuộc đời này, vẫn sống, vẫn thở, vẫn đi qua nhân gian, nhưng lòng không còn bị trói buộc bởi bất kỳ điều gì nữa. Khi ấy, địa ngục tự tan biến. Hoa sen tự nở ra từ chính bùn lầy của tâm thức. Người đời sợ nhà tù có song sắt, mà quên mất cái tâm đầy tham ái mới là ngục tối khó thoát nhất. Và rồi mình hiểu rằng: “Ta không vào địa ngục thì ai vào…” Nhưng địa ngục lớn nhất, không phải ở đâu ngoài kia — mà nằm ngay trong chính tâm mình. Địa Tạng chưa từng ở đâu xa. Ngài chính là bản tâm kiên cường, dám đi xuống tận cùng khổ đau để cứu lấy chính mình. Nam mô thường tinh tấn Địa Tạng Bồ Tát Ma Ha Tát. #giacgiatrikhong
ĐỊA TẠNG BỒ TÁT MA HA TÁT ! Cuộc đời này ngộ lắm… Đi tù biết sai, vợ còn chấp nhận thăm nuôi. Đi tu biết buông, vợ lại không chấp nhận… cho đi luôn. Hay người đời dễ tha thứ cho lỗi lầm, nhưng lại khó chấp nhận một người muốn rời bỏ cuộc chơi danh lợi. Địa ngục trần gian có thể là những nhà tù, dù lạnh lẽo và tăm tối đến đâu thì vẫn có ngày mãn hạn. Nhưng địa ngục trong tâm mình mới đáng sợ. Một khi bị nhốt bởi dục vọng, và chấp ngã, thì không ai có thể phá cửa cứu mình được. Đó là nhà tù không song sắt, nhưng giam cầm con người suốt cả một đời. Có những người thân ở ngoài đời mà tâm vẫn tù ngục. Ngày nào cũng bị dằn vặt bởi ký ức, bị thiêu đốt bởi ham muốn, bị kéo lê bởi những điều không buông xuống được. Đó mới là địa ngục kinh khủng khiếp nhất — nếu chính mình không muốn tự thoát ra. Và cũng chính nơi sâu thẳm ấy, Địa Tạng Bồ Tát không ở đâu xa. Ngài chính là phần tỉnh thức còn sót lại trong mỗi con người, là ánh sáng nhỏ bé nhưng chưa từng tắt giữa đêm dài vô minh. Không ai có thể cứu mình ngoài chính mình. Phật không thể đi thay con đường mình phải đi. Bồ Tát không thể tháo giúp sợi dây mà chính mình tự gút. Người khác chỉ có thể chỉ đường, còn bước hay không là do tự tâm quyết định. Muốn thoát khỏi địa ngục, phải dám nhìn thẳng vào bóng tối của mình. Phải tự cởi từng nút thắt của tham ái. Buông cái tôi. Buông hơn thua. Buông những điều tưởng là không thể mất. Danh rồi cũng tan. Lợi rồi cũng hết. Tình nếu chỉ là chiếm hữu thì cũng hóa khổ đau. Khi không còn bị ràng buộc, tâm liền tự do. Sự giải thoát không phải bay lên một cõi nào xa lạ, mà là ngay giữa cuộc đời này, vẫn sống, vẫn thở, vẫn đi qua nhân gian, nhưng lòng không còn bị trói buộc bởi bất kỳ điều gì nữa. Khi ấy, địa ngục tự tan biến. Hoa sen tự nở ra từ chính bùn lầy của tâm thức. Người đời sợ nhà tù có song sắt, mà quên mất cái tâm đầy tham ái mới là ngục tối khó thoát nhất. Và rồi mình hiểu rằng: “Ta không vào địa ngục thì ai vào…” Nhưng địa ngục lớn nhất, không phải ở đâu ngoài kia — mà nằm ngay trong chính tâm mình. Địa Tạng chưa từng ở đâu xa. Ngài chính là bản tâm kiên cường, dám đi xuống tận cùng khổ đau để cứu lấy chính mình. Nam mô thường tinh tấn Địa Tạng Bồ Tát Ma Ha Tát. #giacgiatrikhong

About