@healtheveryday80: 店主が絶対に教えたがらなかった「うな丼」の秘密を暴露します。 #健康 #食品 #健康情報 #高齢者の健康 #生活の知恵

生活の知恵
生活の知恵
Open In TikTok:
Region: JP
Saturday 25 April 2026 01:37:08 GMT
30937
872
13
25

Music

Download

Comments

user5884531431994
きよはら :
こんなんばっかりだよ
2026-04-25 01:47:27
5
user1617300972139
ポチoku :
講釈が長いのに限って結果はこれです、うな丼は外食するからタップする必要ありません
2026-05-08 21:59:34
1
user1636617251951
マスター :
教えて下さい
2026-06-02 03:21:40
1
hideo11131031
hideo11131031 :
いいね
2026-05-07 20:06:46
1
user2339916183968
user2339916183968 :
おしえて
2026-05-31 08:20:14
1
user7923121605102
user7923121605102 :
お店に行けばいいだけの話しなんじゃないですか?
2026-04-25 07:38:32
0
tarou0058
じょん :
職人は鰻を炭火で焼くだろ?
2026-07-05 12:24:08
2
user5ah0hdug6l
安子こうち :
2回タップ信用❓
2026-08-13 10:04:00
1
user277616730813
じー :
😁😁😁
2026-05-09 09:11:07
1
user277616730813
じー :
😂😂😂
2026-05-09 09:11:13
1
user277616730813
じー :
🥰🥰🥰
2026-05-09 09:11:15
1
user2529626123797
山崎喜美恵 :
😁
2026-04-29 12:53:39
1
user617613325871
まあちゃん :
🥰🥰🥰
2026-07-19 09:28:27
1
To see more videos from user @healtheveryday80, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Vào một ngày đẹp trời, sau khi kết thúc mối quan hệ cùng người ấy và chưa từng gặp lại. Tôi  có cảm giác trái tim mình tan hoang một trận. Như cơn bão vừa quét ngang khu vườn tâm hồn khiến nó gục ngã. Nhưng sau cơn bão ấy, tôi lại thấy lòng bình yên lạ thường.  Tôi mong người hạnh phúc, là thành tâm chúc phúc, không phải là gồng mình tỏ vẻ cứng cỏi, cũng không phải nói năng ra vẻ cao thượng gì cho cam.  Tôi thật lòng mong người hạnh phúc.  Vì cuối cùng tôi cũng nhận ra được, vết thương người mang lại là một vệt sáng để tôi nhìn rõ được khu vườn tâm hồn của chính mình.  Ngày ấy tôi từng bất chấp tất cả mà chạy đến bên người. Có phải ở tuổi trẻ nhiệt huyết, bạn cũng từng ít nhất một lần đem lòng yêu thương một người mà không hề để tâm đến kết quả không?  Tháng ngày ấy tôi vui như đứa trẻ, đứng trước hiên nhà chờ người đến trao cho viên kẹo ngọt thanh.   Một tâm hồn từng trải qua vài trận thương đau, nhưng chẳng hiểu sao khi ấy tôi lại hồn nhiên thương người ấy như một đứa trẻ. Gác hết những bộn bề trăn trở, tôi dành cho người một góc trong lòng mà không ai có thể can dự. Nhưng rồi vào cái ngày người rời đi, tôi sờ vào lồng ngực và thấy tim mình như trống đi một khoảng. Thanh âm của khoảng trống ấy chưa một lần gào thét ra khỏi miệng, nhưng lại thông qua từng tiếng nấc nghẹn ngào trong đêm tối để tỏ bày. Tháng ngày ấy tôi khóc như đứa trẻ. Hà cớ gì giữa bao bận gian truân lại chọn thương một người như thế. Vậy rồi tôi cũng tự tìm cách chữa lành vết thương một lần nữa. Đem bản thân tách rời ra khỏi nỗi tiếc nhớ, tôi đứng bên ngoài nhìn vào khu vườn tâm hồn đang xơ xác của chính mình. Loay hoay một trận, tang thương một trận, gục ngã một trận.  Bỗng nhiên đến một hôm, tôi chợt nhận ra lòng mình đã lắng xuống. Ánh sáng sau cơn bão đã rọi xuống từng góc tối. Ngày ấy tôi mới nhận ra, người rời đi để tôi học được cách yêu thương chính mình.   Nếu không có cơn bão lòng ấy, tôi sẽ chẳng nhận ra mình mang theo bên trong một đứa trẻ thiếu thốn tình thương ra sao. Tâm hồn đầy vết thương từ thuở ấu thơ khiến tôi lớn lên luôn khao khát tìm kiếm tình yêu bên ngoài để đắp vào. Khi yêu thương ai đó thì mặc nhiên họ sẽ là chỗ dựa chân lý cả đời cho mình. Vô tình gán ghép lên người đối phương những trách nhiệm vô hình hữu ý mà lẽ ra họ không có bổn phận phải gánh chịu.  Tình yêu của tôi hoá ra đã phản chiếu lấy tâm hồn luôn thiếu vắng sự an toàn, mải miết chạy theo những thứ tự cho là bền vững. Không kịp để bản thân chiêm nghiệm nhân tình thế thái thì đã vội chìm sâu vào ước hẹn và giấc mơ.  Tôi còn nhận ra, khi yêu ai đó, tôi luôn muốn mọi chuyện phải thuận theo ý mình. Kể cả cảm xúc của người đó cũng phải thuận theo ý tôi mà thành.  Mà đôi khi cuyện tình cảm chỉ có thuận theo ý trời, làm gì có thuận theo ý người. Tôi dạo bước quanh khu vườn xơ xác, nhận ra trước đó nó chưa thực sự vẹn toàn. Nó còn quá nhiều vết xước và chưa biết cách yêu thương chăm sóc bản thân đúng cách. Nó luôn tìm cách trách cứ cuộc đời ngoài kia, lòng người ngoài kia, mà không biết cách soi chiếu lại tâm hồn mình và học cách biết ơn với mọi điều bất như ý trong cuộc sống.  Suy cho cùng, khi yêu ai đó hết lòng và rồi buộc lòng phải quên đi mối tình đó. Tôi biết sẽ thật khó và loay hoay thật lâu trước sự ngổn ngang ấy. Nhưng hãy cho bản thân thêm một cơ hội để soi chiếu lại mình và hoàn thiện mình hơn.  Tôi vẫn mong anh ấy hạnh phúc, dù là cùng người khác. Chẳng phải đó vẫn là hình hài tôi từng yêu thương hay sao. Đôi mắt ấy, mái tóc ấy, sóng mũi ấy,  khuôn miệng ấy. Đều là đường nét tôi từng nâng niu, thì dĩ nhiên tôi mong anh hạnh phúc.  Và tôi cũng sẽ hạnh phúc, vào một ngày không xa nào đó. Biết ơn anh vì đã rời đi, để tôi còn cơ hội gặp gỡ tôi ở phiên bản tốt hơn. Và ai đó tốt hơn. #Hạ #thanhxuan
Vào một ngày đẹp trời, sau khi kết thúc mối quan hệ cùng người ấy và chưa từng gặp lại. Tôi có cảm giác trái tim mình tan hoang một trận. Như cơn bão vừa quét ngang khu vườn tâm hồn khiến nó gục ngã. Nhưng sau cơn bão ấy, tôi lại thấy lòng bình yên lạ thường. Tôi mong người hạnh phúc, là thành tâm chúc phúc, không phải là gồng mình tỏ vẻ cứng cỏi, cũng không phải nói năng ra vẻ cao thượng gì cho cam. Tôi thật lòng mong người hạnh phúc. Vì cuối cùng tôi cũng nhận ra được, vết thương người mang lại là một vệt sáng để tôi nhìn rõ được khu vườn tâm hồn của chính mình. Ngày ấy tôi từng bất chấp tất cả mà chạy đến bên người. Có phải ở tuổi trẻ nhiệt huyết, bạn cũng từng ít nhất một lần đem lòng yêu thương một người mà không hề để tâm đến kết quả không? Tháng ngày ấy tôi vui như đứa trẻ, đứng trước hiên nhà chờ người đến trao cho viên kẹo ngọt thanh. Một tâm hồn từng trải qua vài trận thương đau, nhưng chẳng hiểu sao khi ấy tôi lại hồn nhiên thương người ấy như một đứa trẻ. Gác hết những bộn bề trăn trở, tôi dành cho người một góc trong lòng mà không ai có thể can dự. Nhưng rồi vào cái ngày người rời đi, tôi sờ vào lồng ngực và thấy tim mình như trống đi một khoảng. Thanh âm của khoảng trống ấy chưa một lần gào thét ra khỏi miệng, nhưng lại thông qua từng tiếng nấc nghẹn ngào trong đêm tối để tỏ bày. Tháng ngày ấy tôi khóc như đứa trẻ. Hà cớ gì giữa bao bận gian truân lại chọn thương một người như thế. Vậy rồi tôi cũng tự tìm cách chữa lành vết thương một lần nữa. Đem bản thân tách rời ra khỏi nỗi tiếc nhớ, tôi đứng bên ngoài nhìn vào khu vườn tâm hồn đang xơ xác của chính mình. Loay hoay một trận, tang thương một trận, gục ngã một trận. Bỗng nhiên đến một hôm, tôi chợt nhận ra lòng mình đã lắng xuống. Ánh sáng sau cơn bão đã rọi xuống từng góc tối. Ngày ấy tôi mới nhận ra, người rời đi để tôi học được cách yêu thương chính mình. Nếu không có cơn bão lòng ấy, tôi sẽ chẳng nhận ra mình mang theo bên trong một đứa trẻ thiếu thốn tình thương ra sao. Tâm hồn đầy vết thương từ thuở ấu thơ khiến tôi lớn lên luôn khao khát tìm kiếm tình yêu bên ngoài để đắp vào. Khi yêu thương ai đó thì mặc nhiên họ sẽ là chỗ dựa chân lý cả đời cho mình. Vô tình gán ghép lên người đối phương những trách nhiệm vô hình hữu ý mà lẽ ra họ không có bổn phận phải gánh chịu. Tình yêu của tôi hoá ra đã phản chiếu lấy tâm hồn luôn thiếu vắng sự an toàn, mải miết chạy theo những thứ tự cho là bền vững. Không kịp để bản thân chiêm nghiệm nhân tình thế thái thì đã vội chìm sâu vào ước hẹn và giấc mơ. Tôi còn nhận ra, khi yêu ai đó, tôi luôn muốn mọi chuyện phải thuận theo ý mình. Kể cả cảm xúc của người đó cũng phải thuận theo ý tôi mà thành. Mà đôi khi cuyện tình cảm chỉ có thuận theo ý trời, làm gì có thuận theo ý người. Tôi dạo bước quanh khu vườn xơ xác, nhận ra trước đó nó chưa thực sự vẹn toàn. Nó còn quá nhiều vết xước và chưa biết cách yêu thương chăm sóc bản thân đúng cách. Nó luôn tìm cách trách cứ cuộc đời ngoài kia, lòng người ngoài kia, mà không biết cách soi chiếu lại tâm hồn mình và học cách biết ơn với mọi điều bất như ý trong cuộc sống. Suy cho cùng, khi yêu ai đó hết lòng và rồi buộc lòng phải quên đi mối tình đó. Tôi biết sẽ thật khó và loay hoay thật lâu trước sự ngổn ngang ấy. Nhưng hãy cho bản thân thêm một cơ hội để soi chiếu lại mình và hoàn thiện mình hơn. Tôi vẫn mong anh ấy hạnh phúc, dù là cùng người khác. Chẳng phải đó vẫn là hình hài tôi từng yêu thương hay sao. Đôi mắt ấy, mái tóc ấy, sóng mũi ấy, khuôn miệng ấy. Đều là đường nét tôi từng nâng niu, thì dĩ nhiên tôi mong anh hạnh phúc. Và tôi cũng sẽ hạnh phúc, vào một ngày không xa nào đó. Biết ơn anh vì đã rời đi, để tôi còn cơ hội gặp gỡ tôi ở phiên bản tốt hơn. Và ai đó tốt hơn. #Hạ #thanhxuan

About