kaze :
Nhà tao có bốn người: bố, mẹ, tao và em gái tên Na. Cuộc sống vẫn bình thường cho đến khi bà nội mất. Sau đám tang, mẹ dặn: "Từ giờ, nếu ban đêm nghe tiếng gọi từ dưới bếp thì đừng xuống. Nhà mình không ai dậy nấu ăn lúc nửa đêm." Tao nghĩ mẹ mê tín nên chẳng để tâm. Một đêm, khoảng 2 giờ sáng, tao tỉnh giấc vì nghe tiếng mẹ gọi rất nhỏ: "Tao... xuống giúp mẹ lấy cái nồi..." Giọng giống hệt mẹ. Tao vừa bước ra khỏi phòng thì thấy cửa phòng bố mẹ vẫn đóng kín. Tao áp tai vào cửa, bên trong là tiếng bố ngáy đều và mẹ cũng đang ngủ. Tim tao đập thình thịch. Nhưng dưới bếp vẫn có tiếng mẹ gọi: "Tao... nhanh lên..." Tao lùi lại, khóa cửa phòng mình. Tiếng gọi im bặt. Sáng hôm sau, tao kể lại. Mẹ tái mặt rồi hỏi: "Con có trả lời không?" Tao đáp: "Dạ không." Mẹ thở phào: "Tốt." Đêm hôm sau, đến lượt Na nghe thấy tiếng bố gọi ngoài cửa: "Na, mở cửa cho bố." Na nhìn qua khe cửa. Quả thật có bóng người đứng ngoài. Nhưng em nhớ bố đang ngủ cạnh mẹ nên không mở. Vài giây sau, cái bóng ngoài cửa từ từ cúi xuống như đang nhìn qua khe hở dưới cánh cửa. Một giọng cười khàn khàn vang lên: "Không mở à..." Sáng hôm sau, dưới khe cửa phòng Na có năm vết cào dài trên nền gạch. Gia đình tao quyết định lắp camera. Đêm đó, đúng 2 giờ, camera ghi lại cảnh cả bốn người đều đang ngủ trong phòng. Nhưng ở hành lang có một người phụ nữ tóc dài, mặc bộ đồ giống hệt mẹ, đi chậm rãi đến trước từng cánh cửa. Khi đến phòng tao, bà ta ngẩng đầu lên. Khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt hoàn toàn đen. Rồi bà ta mỉm cười. Điều đáng sợ nhất là sáng hôm sau, đoạn video ấy chỉ còn đúng một khung hình. Trong khung hình, cả gia đình tao đang ngủ. Riêng ở góc phòng có một người thứ năm đang đứng nhìn tất cả.
2026-07-21 02:38:50