Ngụy Vô Tiện :
Tôi cũng vậy...trước đây thì lúc đi xe với bố thường ôm eo bố,còn bây giờ chỉ nắm đuôi xe để đỡ sợ ngã.không hiểu sao...nhưng tôi cảm thấy bản thân chẳng tin được ở bố vậy.ông ấy nói nhiều lắm,nói những lời hứa tốt nhưng chưa từng thực hiện,nói ra những lời khiến tôi khó chịu nhưng tôi chưa từng một lần muốn phản bác.nói ra rồi chẳng được nghe,lại bị chửi thêm.ghét bố,rất ghét là khác.sai một chút là chửi,động một tý là mắng,thậm chí khi nghe việc tôi bị bắt nạt thì việc đầu tiên ông ấy làm là chửi tôi.cái gì cũng cho rằng tôi sai,cho rằng tôi giải thích là cãi lại ông ấy...đến mức tôi chẳng muốn tin tưởng nữa,đến mức mỗi lần muốn nói gì đó với bố lại cân nhắc nhiều lắm mới dám nói ra một phần,hoặc lại đành im.đó cũng là lý do tôi từ một cô nhóc hướng ngoại giờ thành người hướng nội chẳng nói chuyện với một ai,chỉ quanh quẩn với thế giới riêng và cả những cuốn văn học.đúng là tôi vẫn luôn có bản năng hướng về mẹ...nhưng sự tin tưởng tôi dành cho mẹ thậm chí còn ít hơn dành cho người lần đầu tiên gặp mặt.bà ấy giống bố...rất giống.từ tính cách,cách nói chuyện và cả thói quen thường kể tội tôi từ nhỏ đến lớn khi tôi sai một chuyện gì đó nhỏ nhặt.những bí mật tôi muốn nói với mẹ thì bà ấy đều kể cho người khác,thành ra có gì không ổn hay không vui tôi đều giấu.quen với việc không ai thấu hiểu...và tôi cũng quen với việc chỉ có thể tin vào chính mình.tôi hiểu tại sao hai người họ có thể đến với nhau...vì cả hai người họ đều có suy nghĩ giẫm người yếu đuối hơn mình xuống bùn để thấy họ thượng đẳng.đối tượng luôn bị chửi rủa và giẫm đạp luôn là tôi...đến mức tôi phải tự bỏ ngoài tai mọi thứ.nhưng bù lại...tôi luôn có thể đẩy cảm xúc tiêu cực đi rất nhanh.vì quen...cũng vì tôi trân trọng chính mình.nếu không bỏ những cảm xúc đó đi...có khi tôi đã 44 từ lâu rồi
2026-04-27 13:13:18