. :
Nhưng có nỗi đau, tiến không được lùi cũng không được, dù hạ hết mình, dù sẵn sàng đón nhận sự khinh miệt và ghét bỏ, dù nghĩ rằng quá khứ sẽ lặp lại, họ cũng như những người từng đi qua đời mình trước kia, bản án như đã định sẵn, lòng nguyện chờ đợi đau thương... nhưng... họ lại k hề khinh miệt hay ghét bỏ mình, họ chọn im lặng k tiến tới nhưng cũng k nỡ làm mình tổ thương, họ chọn im lặng nhưng vẫn dõi theo 1 cách thầm lặng, và mình chỉ biết chờ trong thầm lặng, k thể tiến chẳng thể lui, cũng là 1 dạng nỗi đau, nhưng nỗi đau này nó thực rất đẹp, và nó cũng k thể khiến mình buông, nhất là khi mình nhận ra họ cũng đau theo 1 cách khác, họ cũng tổn thương theo 1 cách khác, họ chọn im lặng theo 1 cách khác, còn mình chỉ biết đứng đó, nửa ôm hồi niệm, nửa ôm hy vọng mong manh vào 1 tương lai, dù % hy vọng bé lắm, như 1 hạt cát vậy, nhưng mình chưa từng hối tiếc vì đã gặp đã thương họ, chờ cứ chờ, yêu cứ yêu, thương cứ thương, mong đợi tiếp, kết quả đôi khi cũng k còn quan trọng nữa, vì trái tim thực sự hạnh phúc khi hình bóng họ còn trong tim... rất nhớ họ,,, nhớ nhiều lắm... ước hẹn 4 mùa hoa ấy liệu người còn nhớ không?
2026-04-26 16:08:17