dit th cha mày🫤 :
Có những ngày mình buồn đến mức chẳng muốn nói chuyện với ai, điện thoại vẫn sáng nhưng lòng thì tối, ngoài mặt vẫn cười vẫn trả lời “tao ổn” nhưng thật ra chỉ là không muốn ai biết mình đang mệt đến thế nào. Có những người từng rất quan trọng, từng nghĩ sẽ ở cạnh mình lâu lắm, cuối cùng lại rời đi nhẹ như chưa từng xuất hiện, để lại mình đứng giữa đống kỉ niệm không biết phải quên kiểu gì. Đêm xuống là lúc mọi thứ bắt đầu rõ nhất, nhớ một câu nói cũ, một đoạn chat cũ, nhớ cảm giác từng được quan tâm rồi lại tự hỏi tại sao giờ chỉ còn mình giữ. Điều đau nhất không phải là mất ai đó, mà là mình vẫn còn thương trong khi người kia đã chẳng còn để tâm nữa. Rồi dần dần mình học được cách im lặng, học cách tự nuốt cảm xúc vào trong vì biết có nói ra cũng không ai hiểu hết được. Có những nỗi buồn không khóc thành tiếng, nó chỉ nằm im trong lòng rồi âm thầm làm mình kiệt sức từng ngày. Và đôi lúc mình chỉ ước có một người thật lòng ở lại, không cần hứa hẹn gì nhiều, chỉ cần nói một câu “có tao ở đây” là đủ rồi.
2026-05-27 07:21:12