@goccuaga: Bạn đã bao giờ vô tình nghe một bản nhạc, nhìn thấy một khung cảnh quen thuộc rồi bật cười trong vô thức nhưng tim lại hẫng đi một nhịp. Cảm giác như bạn vô tình chạm lại một kỷ niệm cũ, thứ mà mình từng nghĩ là sẽ đi cùng mình rất lâu. Tất cả vẫn còn đó, chỉ có người từng đứng cạnh mình là đã không còn ở đó nữa. Có thể bạn vẫn đang đi giữa phố, vẫn nói chuyện, vẫn cười, nhưng ở đâu đó bên trong, có một phần của bạn vừa dừng lại. Không phải để quay về. Chỉ là để nhận ra rằng: “À, mình đã từng thương một người như thế.” Vì bạn biết rõ không phải bản nhạc làm bạn cười, cũng không phải khung cảnh đó đẹp hơn hôm qua. Mà là vì trong một khoảnh khắc rất ngắn, bạn lại thấy họ trong ký ức của mình. Người mà bạn đã từng thương nhiều đến vậy. Người mà từng đứng cạnh bạn giữa những điều rất đỗi bình thường, nhưng lúc đó lại thấy đủ đầy. Chỉ là bây giờ họ đã đứng cạnh một người khác. Cái cảm giác này lạ lắm. Nó không còn là đau đến mức phải níu kéo, nhưng cũng chưa đủ bình thản để coi như chưa từng có gì. Và điều lạ lùng nhất là bạn không còn giận nữa. Không còn trách. Không còn muốn hỏi “tại sao”. Chỉ là tim vẫn sẽ hẫng đi một nhịp, mỗi khi vô tình chạm lại một điều quen thuộc. Chỉ là có chút gì đó trống trải. Và rồi bạn cười... Không phải vì mọi thứ ổn. Mà vì bạn hiểu, có những người, sinh ra là để đi cùng mình một đoạn, chứ không phải là một đời. Nó giống như một vết xước cũ không còn đau khi chạm vào, nhưng vẫn để lại một cảm giác rất rõ ràng rằng: “À, chỗ này đã từng đau.” Có thể sau này, bạn sẽ gặp một người khác. Một người không gắn với những bản nhạc cũ, không gắn với những con đường cũ. Một người hoàn toàn mới, đến vào một thời điểm bạn đã khác. Và lúc đó, có thể bạn vẫn sẽ nghe lại những giai điệu năm xưa. Tim có thể vẫn khẽ chùng xuống một chút, nhưng rồi bạn sẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ hơn, bình thản hơn. Không còn là nụ cười lặng trong tim vì mất mát, mà là nụ cười của một người đã hiểu: "Rằng có những cái tên không cần ở lại trong cuộc đời, nhưng vẫn sẽ ở lại trong ký ức, một góc khuất sâu trong tâm khảm". | Người bán hoa cúc dại | #Gã #dalat #tamsucungga #goccuaca #dalatcungga
Gã
Region: VN
Monday 27 April 2026 05:05:49 GMT
Music
Download
Comments
Ông Chú Sắp 30 :
Sách của Gã, lúc buồn mình ko dám đọc🥺🥺🥺
2026-04-27 11:41:37
1
Doãn Thành :
Mh xin phép dùng video vs cap nhé b
2026-04-27 13:16:44
2
Én ơiii :
Bẵng đi một thời gian, tưởng mình ổn, thế mà …
2026-04-27 12:18:21
1
Sad😥 :
Mình xin cap ạ
2026-04-27 05:35:16
1
thuylinh1.74 :
Cho mình xin ảnh và cap nhé 🙂
2026-04-29 02:46:58
0
mymy :
Cho mình xin tấm hình này đc k ạ
2026-04-28 04:32:07
1
🌝 :
Mình xin cap đc ko ạ🥰
2026-05-01 00:27:38
0
vuongnguyen🐯 :
Có người…cả đời này có lẽ …cũng không gặp lại 😌
2026-05-01 00:34:25
0
Nào Có Ny Đổi Tên 😂 :
sao dạo này lại nhớ về người ấy người mình từng thương ☺️
2026-04-27 07:29:43
1
truyện tử tế :
cáp ý nghĩa quá
2026-04-27 06:23:38
1
Tuấn Ca🎥 :
chill quá nha
2026-05-03 16:58:56
0
🖤Tine🥀 :
Thứ tôi cần lúc này 🥺 ngồi bình yên 1m thôi
2026-05-02 05:54:40
0
Hữu Tình :
T mua cuốn này chắc 2 năm hay gì rồi thì phải. Đọc dc vài trang thấy nó bùn bùn. Nghĩ đọc tới giờ 😂
2026-05-01 00:08:05
0
Gã :
Bạn đã bao giờ vô tình nghe một bản nhạc, nhìn thấy một khung cảnh quen thuộc rồi bật cười trong vô thức nhưng tim lại hẫng đi một nhịp. Cảm giác như bạn vô tình chạm lại một kỷ niệm cũ, thứ mà mình từng nghĩ là sẽ đi cùng mình rất lâu.
Tất cả vẫn còn đó, chỉ có người từng đứng cạnh mình là đã không còn ở đó nữa.
Có thể bạn vẫn đang đi giữa phố, vẫn nói chuyện, vẫn cười, nhưng ở đâu đó bên trong, có một phần của bạn vừa dừng lại.
Không phải để quay về. Chỉ là để nhận ra rằng:
“À, mình đã từng thương một người như thế.”
Vì bạn biết rõ không phải bản nhạc làm bạn cười, cũng không phải khung cảnh đó đẹp hơn hôm qua.
Mà là vì trong một khoảnh khắc rất ngắn, bạn lại thấy họ trong ký ức của mình.
Người mà bạn đã từng thương nhiều đến vậy. Người mà từng đứng cạnh bạn giữa những điều rất đỗi bình thường, nhưng lúc đó lại thấy đủ đầy.
Chỉ là bây giờ họ đã đứng cạnh một người khác.
Cái cảm giác này lạ lắm. Nó không còn là đau đến mức phải níu kéo, nhưng cũng chưa đủ bình thản để coi như chưa từng có gì.
Và điều lạ lùng nhất là bạn không còn giận nữa.
Không còn trách.
Không còn muốn hỏi “tại sao”.
Chỉ là tim vẫn sẽ hẫng đi một nhịp, mỗi khi vô tình chạm lại một điều quen thuộc.
Chỉ là có chút gì đó trống trải.
Và rồi bạn cười...
Không phải vì mọi thứ ổn. Mà vì bạn hiểu, có những người, sinh ra là để đi cùng mình một đoạn, chứ không phải là một đời.
Nó giống như một vết xước cũ không còn đau khi chạm vào, nhưng vẫn để lại một cảm giác rất rõ ràng rằng:
“À, chỗ này đã từng đau.”
Có thể sau này, bạn sẽ gặp một người khác. Một người không gắn với những bản nhạc cũ, không gắn với những con đường cũ. Một người hoàn toàn mới, đến vào một thời điểm bạn đã khác.
Và lúc đó, có thể bạn vẫn sẽ nghe lại những giai điệu năm xưa.
Tim có thể vẫn khẽ chùng xuống một chút, nhưng rồi bạn sẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ hơn, bình thản hơn.
Không còn là nụ cười lặng trong tim vì mất mát, mà là nụ cười của một người đã hiểu:
"Rằng có những cái tên không cần ở lại trong cuộc đời, nhưng vẫn sẽ ở lại trong ký ức, một góc khuất sâu trong tâm khảm".
| Người bán hoa cúc dại |
#Gã #dalat #tamsucungga #goccuaca #dalatcungga
2026-04-27 06:10:43
2
Thảo :
❤️❤️❤️
2026-04-27 15:50:28
1
To see more videos from user @goccuaga, please go to the Tikwm
homepage.