@nian_sy: ✨ Bikin Anak Jago Matematika Tanpa Drama! ✨ Masih bingung ngajarin anak tentang bilangan sampai jutaan? Tenang… sekarang belajar jadi lebih mudah, seru, dan nggak bikin pusing! 🎉 📘 Rangkuman + LKPD Matematika Kelas 5 SD Semester 2 Bab: Bilangan Cacah sampai 1.000.000 💡 Kenapa wajib punya? ✔️ Materi dirangkum singkat, padat, dan mudah dipahami anak ✔️ Dilengkapi LKPD & latihan soal variatif biar makin paham ✔️ Desain warna cerah & ilustrasi lucu bikin anak betah belajar ✔️ Bisa diprint berkali-kali – hemat & praktis! ✔️ Cocok untuk belajar di rumah atau tambahan les 🎯 Bantu anak: ✅ Memahami nilai tempat ✅ Membaca & menulis bilangan ✅ Membandingkan & mengurutkan angka ✅ Menyelesaikan soal dengan percaya diri 📥 Solusi belajar yang efektif + menyenangkan dalam 1 paket! Yuk, upgrade cara belajar anak sekarang juga! 🚀 #BelajarAsik #MatematikaSD #LKPDAnak #BelajarSeru #ProdukDigital

Sy❣️
Sy❣️
Open In TikTok:
Region: ID
Monday 27 April 2026 07:27:17 GMT
21303
469
10
360

Music

Download

Comments

renindicam
Renindi Cam :
mau ini kak
2026-05-17 11:01:18
0
nian_sy
Sy❣️ :
Link download file : http://lynk.id/myworksheet/ronm1g4lny2e
2026-04-27 07:27:35
0
rahmihayati004
Rahmi🫰 :
😁
2026-05-26 01:45:03
0
woeryantydewi
Woeryanty Dewi :
🥰
2026-05-07 03:30:31
0
er4574
Ramaningtyas :
😂😂😂
2026-05-04 13:23:52
0
depananya
depananya :
🤣🤣🤣
2026-05-31 04:31:17
0
To see more videos from user @nian_sy, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Âm Thanh Và Ánh Sáng Park Jimin sau một trận tai nạn mà mất đi ánh sáng.  Đôi mắt của em từng được biết bao người dùng hết lời để khen ngợi, mắt em đẹp, long lanh như sao trời. Ba mẹ em khi còn sống, sẽ chẳng nỡ la em mỗi khi em làm sai. Họ bảo, đôi mắt em như lời cầu xin chân thành nhất. Ấy thế mà ông trời cướp đi gia đình em, lấy luôn cả đôi mắt trong sáng ấy.  Sau tai nạn, em được cấp cứu rồi được chuyển vào một phòng bệnh số 225. Nơi mà em và anh gặp nhau.  Min Yoongi 25 tuổi, lớn hơn em 2 tuổi. Anh bị câm bẩm sinh, anh phải giao tiếp bằng ngôn ngữ kí hiệu. Anh vào đây cũng hơn 1 tháng vì bị người ta đánh, họ đánh anh vì nghĩ rằng anh mắng người bằng ngôn ngữ kí hiệu.  Anh rất trầm tính, hầu như không giao tiếp với ai ngoài các bác sĩ và y tá, nếu không cần thiết anh cũng chẳng ra khỏi phòng.  Anh đã ở trong phòng bệnh này suốt hơn một tháng trời, bỗng nhiên nay lại có thêm một người khác khiến anh có hơi khó chịu nhưng lại cảm giác không còn cô đơn như trước.  Ngày đầu tiên chuyển đến, em vẫn hôn mê sâu chưa tỉnh. Đến ngày thứ hai, em đã tỉnh nhưng chẳng nói năng gì, em cũng chẳng biết mình còn ở chung với một người khác, bởi mọi hoạt động của Yoongi đều rất nhẹ và khẽ, hầu như chẳng phát ra âm thanh gì, nên cho đến khi em được bác sĩ nói rằng còn bệnh nhân khác ở cùng em mới nhận ra.  - Còn một người ở đây nữa sao bác sĩ?  - Đúng vậy, cậu ấy tên Min Yoongi, cậu ấy không nói được nên cậu ấy chỉ có thể giao tiếp bằng ngôn ngữ kí hiệu, hai cậu ở chung hẳn sẽ rất yên tĩnh đấy.  Bác sĩ có lẽ đã lầm to rồi.  Ngay khi bác sĩ đi, Yoongi liền bị người cùng phòng này làm phiền, cậu hỏi đủ thứ.  - Anh bao nhiêu tuổi vậy?  - Anh tên Yoongi sao, tên anh có ý nghĩa gì thế?  - Anh ở đây bao lâu rồi?  - ....  - À xin lỗi...tôi quên mất là anh không thể nói chuyện..  Yoongi ngồi im trên giường nhìn sang Jimin một hồi lâu Anh đứng lên bước đến giường em, đứng nhìn em rất lâu rồi mới khẽ đưa bàn tay mình chạm khẽ vào tay em, Jimin hơi giật mình định rụt tay lại nhưng rồi lại thôi, anh để lòng bàn tay mình nâng mu bàn tay em ngửa lên rồi khẽ dùng ngón trỏ vẽ vào lòng bàn tay em.  Em lúc đầu hơi khó hiểu nhưng khi tập trung mới biết là anh đang viết lên tay mình...  Thì ra là anh đang trả lời những câu em vừa hỏi.. Trong lòng Jimin lại bỗng dâng lên một niềm vui khó tả.  - Chúng ta làm bạn được không?    Anh lại tiếp tục nâng tay em lên rồi viết một chữ
Âm Thanh Và Ánh Sáng Park Jimin sau một trận tai nạn mà mất đi ánh sáng. Đôi mắt của em từng được biết bao người dùng hết lời để khen ngợi, mắt em đẹp, long lanh như sao trời. Ba mẹ em khi còn sống, sẽ chẳng nỡ la em mỗi khi em làm sai. Họ bảo, đôi mắt em như lời cầu xin chân thành nhất. Ấy thế mà ông trời cướp đi gia đình em, lấy luôn cả đôi mắt trong sáng ấy. Sau tai nạn, em được cấp cứu rồi được chuyển vào một phòng bệnh số 225. Nơi mà em và anh gặp nhau. Min Yoongi 25 tuổi, lớn hơn em 2 tuổi. Anh bị câm bẩm sinh, anh phải giao tiếp bằng ngôn ngữ kí hiệu. Anh vào đây cũng hơn 1 tháng vì bị người ta đánh, họ đánh anh vì nghĩ rằng anh mắng người bằng ngôn ngữ kí hiệu. Anh rất trầm tính, hầu như không giao tiếp với ai ngoài các bác sĩ và y tá, nếu không cần thiết anh cũng chẳng ra khỏi phòng. Anh đã ở trong phòng bệnh này suốt hơn một tháng trời, bỗng nhiên nay lại có thêm một người khác khiến anh có hơi khó chịu nhưng lại cảm giác không còn cô đơn như trước. Ngày đầu tiên chuyển đến, em vẫn hôn mê sâu chưa tỉnh. Đến ngày thứ hai, em đã tỉnh nhưng chẳng nói năng gì, em cũng chẳng biết mình còn ở chung với một người khác, bởi mọi hoạt động của Yoongi đều rất nhẹ và khẽ, hầu như chẳng phát ra âm thanh gì, nên cho đến khi em được bác sĩ nói rằng còn bệnh nhân khác ở cùng em mới nhận ra. - Còn một người ở đây nữa sao bác sĩ? - Đúng vậy, cậu ấy tên Min Yoongi, cậu ấy không nói được nên cậu ấy chỉ có thể giao tiếp bằng ngôn ngữ kí hiệu, hai cậu ở chung hẳn sẽ rất yên tĩnh đấy. Bác sĩ có lẽ đã lầm to rồi. Ngay khi bác sĩ đi, Yoongi liền bị người cùng phòng này làm phiền, cậu hỏi đủ thứ. - Anh bao nhiêu tuổi vậy? - Anh tên Yoongi sao, tên anh có ý nghĩa gì thế? - Anh ở đây bao lâu rồi? - .... - À xin lỗi...tôi quên mất là anh không thể nói chuyện.. Yoongi ngồi im trên giường nhìn sang Jimin một hồi lâu Anh đứng lên bước đến giường em, đứng nhìn em rất lâu rồi mới khẽ đưa bàn tay mình chạm khẽ vào tay em, Jimin hơi giật mình định rụt tay lại nhưng rồi lại thôi, anh để lòng bàn tay mình nâng mu bàn tay em ngửa lên rồi khẽ dùng ngón trỏ vẽ vào lòng bàn tay em. Em lúc đầu hơi khó hiểu nhưng khi tập trung mới biết là anh đang viết lên tay mình... Thì ra là anh đang trả lời những câu em vừa hỏi.. Trong lòng Jimin lại bỗng dâng lên một niềm vui khó tả. - Chúng ta làm bạn được không? Anh lại tiếp tục nâng tay em lên rồi viết một chữ " Được ". Kể từ hôm đó, em hỏi gì anh cũng sẽ viết lên tay em, họ dần như hình với bóng. Em muốn ra ngoài hóng gió, anh liền xin bác sĩ đưa em ra ngoài, dù là trước đây anh chưa từng muốn ra ngoài. Nhưng là vì em muốn Nên anh mới đi cùng. _ _ _ _ Suốt một tháng trôi qua nhưng mắt em vẫn không thể hồi phục, khi em nghe bác sĩ nói về tình trạng mắt của mình có khả năng sẽ mù vĩnh viễn, tim em như ngưng trệ, em không thể tin được. Em đưa tay lần mò từ má lên mắt, dù đã tháo băng, nhưng em vẫn chỉ thấy một khoảng đen bất tận. Em không khóc Không làm loạn Chỉ là ngồi im trên giường. Yoongi nhìn em đang vô hồn nhìn ra phía cửa sổ, nơi le lói chút ánh sáng của nắng trưa, trong lòng anh cũng chợt thắt lại. Yoongi đã có thể xuất viện từ lâu nhưng đến giờ anh vẫn ở lại, là vì em. Bác sĩ cũng đã hỏi ý kiến Yoongi rằng anh có thể ở lại bầu bạn với em không. Anh đã không ngần ngại đồng ý ngay. .... Anh bước đến nâng tay em lên như một thói quen, rồi viết lên những dòng chữ.. " Anh sẽ làm ánh sáng của em " " Anh sẽ đưa em đi đến nơi em muốn " " Anh sẽ làm đôi mắt cho em " " Em đừng rời đi, có được không? " Dòng cuối cùng anh đã khựng lại khá lâu, khi anh viết xong em mới cay sống mũi, cổ họng cũng bỗng trở nên đắng ngắt. - Nếu một ngày em chịu không được nữa, em sẽ rời đi thì sao? Anh thấy mắt mình nóng lên, vội viết vào tay em. " Anh sẽ đi tìm em, đến khi nào thấy được em thì thôi." Mắt em cay xè nhưng không thể khóc được. Anh lại viết tiếp " Anh đã hứa sẽ làm đôi mắt cho em, vì vậy em không thể rời xa anh được " " Nếu em đi.. anh có thể đi cùng." ---CÒN Ở CMT--- #pov #yoonmin #minyoongi #parkjimin #xuhuong

About