. :
“Có những người bước vào đời mình rất tự nhiên, như một thói quen mới xuất hiện mà mình không kịp nhận ra từ lúc nào đã thành quan trọng. Ban đầu chỉ là vài ánh nhìn thoáng qua, vài lần vô tình chú ý giữa một môi trường mới, rồi dần dần lại trở thành một thứ cảm xúc kéo dài hơn mình tưởng. Mình từng nghĩ đó chỉ là thích nhất thời, rằng vài ngày hay vài tuần rồi sẽ quên, nhưng không, nó lại ở đó rất lâu, len vào suy nghĩ, vào những lúc im lặng, vào cả những lần tự nói với bản thân là nên dừng lại.
Có những giai đoạn mình cố tỏ ra bình thường, cố nói với người khác rằng mình không còn cảm giác gì nữa, nhưng thật ra trong lòng vẫn có một phần chưa chịu buông. Mình vừa muốn tiến lại gần, vừa tự làm mọi thứ rối hơn vì không biết đâu là giới hạn đúng, đâu là điều nên dừng lại. Có lúc mình giận chính mình, có lúc lại quay về với những hy vọng rất nhỏ nhoi, để rồi lại tự làm mình thất vọng thêm một lần nữa.
Đến khi mọi thứ dần xa đi, không còn những tương tác như trước, mình mới thật sự nhận ra có những thứ không phải cứ cố là giữ được, và có những ranh giới một khi đã vượt qua thì sẽ không còn giống như ban đầu nữa. Những điều từng rất nhiều cảm xúc, cuối cùng chỉ còn lại sự im lặng kéo dài, một chút tiếc nuối không gọi tên được, và một bài học mà mình phải tự học bằng cách đau nhất.
Giờ nhìn lại, mình không còn cố chạy theo cảm xúc đó nữa. Không phải vì hết cảm giác, mà vì đã hiểu rằng có những thứ nếu tiếp tục sẽ chỉ làm cả hai mệt hơn. Và có lẽ điều duy nhất mình có thể làm là giữ lại ký ức như một phần từng rất thật, rồi học cách để nó dừng lại ở đó.”
2026-06-27 04:31:29