@finallycl3ar: Realer #fyp #foryoupage

finallycl3ar
finallycl3ar
Open In TikTok:
Region: GB
Monday 27 April 2026 21:54:35 GMT
34520
4811
14
461

Music

Download

Comments

badteddyb
Rowayne Farquharson :
the last thing you always say at the add? i don't hear it so good can someone tell me what he said at the end of all the videos
2026-04-28 02:45:00
0
mohamed.better.version
Better Version👕 :
Your Better Version starts with you.
2026-04-29 20:52:43
0
mercirandom
😐😑😐 :
I want to be able to download your videos please turn it on
2026-04-29 22:17:03
1
onemanarmymusic
OneManArmy :
Bars 💯
2026-05-05 23:13:33
0
newmanhenry
Henry Newman :
fly lineup bro. 🔥💇🏽‍♂️
2026-05-15 22:56:11
0
420rule_
daveDavinson :
I wanna meet these wiseen😔❤️
2026-04-28 07:33:03
0
king_ragnar14
~Saint~☁️ :
🔥
2026-04-27 21:58:54
0
_thee_boss6
_THEE_BOSS :
💯💯💯
2026-04-28 00:57:18
0
lukishlukmanalhadi
Lukish Lukman Alhadi :
💯🤯
2026-04-27 21:58:44
0
ldnukpro
LdnUKpro :
👏🏾👏🏾👏🏾
2026-05-27 05:05:38
0
teenewest37
teenewest37 :
💯💯💯💯
2026-05-31 06:11:06
0
To see more videos from user @finallycl3ar, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

đêm cuối tháng 12 wonyoung ngồi bó gối trên ghế sofa, chiếc áo len màu kem che phủ bàn tay em máy sưởi vẫn chạy nhưng căn phòng vẫn lạnh lẽo một cách kì lạ yujin đã dọn đi được ba tháng rồi wonyoung chống cằm nhìn màn hình máy tính, một ô tìm kiếm trắng toát “tên em bé” em gõ vào đó hơn mười lần trong tuần này xóa đi gõ lại yujin từng nói nếu có con gái, chị muốn con mang họ jang của em, còn tên sẽ do chị đặt “vì chị học dở văn hơn em.” hôm đó cả hai đang nằm trên sân thượng của căn hộ cũ, lạnh tới mức yujin phải kéo cả chăn phủ lên đầu hai đứa chị cầm điện thoại mở một bài, giọng nhạc nhàn nhạt tan trong tiếng gió chị hỏi: “em nghĩ con gái mình sẽ giống ai hơn?” “đừng có bàn chuyện sẽ có con với em.” “sao lại không” “lỡ sau này chị bỏ em thì sao” yujin im lặng vài giây, kéo cổ tay em nhét vào túi áo mình “chị không đi đâu hết.” ngoài cửa kính, tuyết rơi lặng ngắt wonyoung cúi đầu nhìn chiếc áo hoodie đen đang mặc trên người áo của yujin, em chưa trả lại mùi nước xả vải đã biến mất từ lâu, nhưng em vẫn giữ nó như một kẻ cố chấp. điện thoại bỗng rung lên, là mẹ gọi wonyoung nhìn tên hiển thị thật lâu mới bắt máy “con chưa ngủ à?” “dạ chưa.” “mẹ vừa gặp yujin ở gangnam.” ngón tay em siết chặt mép áo. “... vậy sao ạ.” “con bé đi cùng bạn gái.” căn phòng im lặng tới mức nghe được cả tiếng máy sưởi cạch một cái mẹ em vẫn nói gì đó phía bên kia, nhưng wonyoung không nghe được gì nữa em chỉ nhìn chằm chằm tấm kính trước mặt mình. bóng em phản chiếu lờ mờ trên đó, gầy đi nhiều so với năm ngoái yujin từng thích ôm eo em từ phía sau mỗi lúc nấu ăn, còn bảo: “ôm thế này giống vợ chồng ghê.” lúc đó wonyoung vừa cắt cà chua vừa cười “chị tưởng tượng nhiều quá đó.” “thế em chưa từng nghĩ tới à?” “nghĩ gì?” “một căn nhà.” “...” “một đứa nhỏ.” tay em dừng lại giữa không trung yujin tựa cằm lên vai em, tóc chị cọ nhẹ bên gáy khiến em thấy nhột “con bé chắc sẽ cao giống em.” “vậy thì tội con quá.” “ê” “nó mà giống chị chắc nghịch lắm.” yujin bật cười, vòng tay ôm em chặt hơn. “đặt tên con là gì đây ta.” wonyoung cúi đầu giấu nụ cười “chị tự nghĩ đi.” “ji ah thì sao?” “nghe bình thường.” “vậy yoo ah?” “cũng bình thường.” “em khó quá đó.” “vì con bé phải sống với cái tên đó cả đời mà.” yujin im một lúc thật lâu rồi chị nói nhỏ “hay là yeon.” “nghĩa là gì?” “là kết nối.” yujin cười mỉm “vì nó là thứ nối chị với em lại.” — mùa đông năm ngoái, yujin từng đứng ngoài cửa nhà em suốt gần một tiếng chỉ vì hai đứa cãi nhau hôm đó tuyết rơi dày wonyoung giận tới mức không chịu mở cửa yujin gọi điện hết lần này tới lần khác nhưng em không nghe mãi tới gần nửa đêm mới kéo cửa ra chị đứng trước hành lang, tóc phủ một lớp tuyết mỏng, hai tay lạnh đỏ lên vì chẳng mang găng vừa thấy em, chị liền chạy tới ôm chặt “chị tưởng em định bỏ chị thật.” lúc đó wonyoung còn nghĩ:
một người yêu mình tới mức này, làm sao có thể rời đi được vậy mà cuối cùng yujin vẫn rời đi. — “mình dừng lại đi, chị mệt rồi.” mệt chỉ một chữ thôi nhưng đủ để biến tám năm yêu nhau thành thứ nặng nề đêm mà yujin kéo vali rời khỏi căn hộ, cô không quay đầu lại, cũng không ôm em lần cuối. tháng hai năm sau, wonyoung một mình xuống busan em ngồi trên bãi cát lạnh ngắt tới tận chiều muộn, đôi giày thể thao phủ đầy cát ướt đây là nơi hai người từng tới vào dịp kỷ niệm hai năm yêu nhau hôm đó gió lớn, yujin chạy xuống sát mép nước kéo em theo dù wonyoung la oai oái vì lạnh “nhanh lên nào.” “lạnh lắm.” “có em bé nào yếu như em không vậy?” “sau này ai chăm con nếu chị cứ quậy thế này?” “thì em chăm.” “còn chị?” “chị thương hai mẹ con.” wonyoung bật cười “nghe giả trân ghê.” “chị nói thật mà.” sóng biển tràn qua mắt cá chân lạnh buốt, yujin kéo em vào lòng giữa tiếng gió “sau này dẫn yeon tới đây nhé.” đó là lần đầu tiên cả hai gọi tên con bé như thể nó thật sự tồn tại bây giờ chỉ còn một mình wonyoung ngồi ở đây em nhìn mặt biển xám đục trước mặt thật lâu, rồi bật khóc nước mắt rơi xuống khăn quàng cổ màu đen của yujin mà em vẫn còn giữ tới tận bây giờ. #wonyoung #yujin #annyeongz
đêm cuối tháng 12 wonyoung ngồi bó gối trên ghế sofa, chiếc áo len màu kem che phủ bàn tay em máy sưởi vẫn chạy nhưng căn phòng vẫn lạnh lẽo một cách kì lạ yujin đã dọn đi được ba tháng rồi wonyoung chống cằm nhìn màn hình máy tính, một ô tìm kiếm trắng toát “tên em bé” em gõ vào đó hơn mười lần trong tuần này xóa đi gõ lại yujin từng nói nếu có con gái, chị muốn con mang họ jang của em, còn tên sẽ do chị đặt “vì chị học dở văn hơn em.” hôm đó cả hai đang nằm trên sân thượng của căn hộ cũ, lạnh tới mức yujin phải kéo cả chăn phủ lên đầu hai đứa chị cầm điện thoại mở một bài, giọng nhạc nhàn nhạt tan trong tiếng gió chị hỏi: “em nghĩ con gái mình sẽ giống ai hơn?” “đừng có bàn chuyện sẽ có con với em.” “sao lại không” “lỡ sau này chị bỏ em thì sao” yujin im lặng vài giây, kéo cổ tay em nhét vào túi áo mình “chị không đi đâu hết.” ngoài cửa kính, tuyết rơi lặng ngắt wonyoung cúi đầu nhìn chiếc áo hoodie đen đang mặc trên người áo của yujin, em chưa trả lại mùi nước xả vải đã biến mất từ lâu, nhưng em vẫn giữ nó như một kẻ cố chấp. điện thoại bỗng rung lên, là mẹ gọi wonyoung nhìn tên hiển thị thật lâu mới bắt máy “con chưa ngủ à?” “dạ chưa.” “mẹ vừa gặp yujin ở gangnam.” ngón tay em siết chặt mép áo. “... vậy sao ạ.” “con bé đi cùng bạn gái.” căn phòng im lặng tới mức nghe được cả tiếng máy sưởi cạch một cái mẹ em vẫn nói gì đó phía bên kia, nhưng wonyoung không nghe được gì nữa em chỉ nhìn chằm chằm tấm kính trước mặt mình. bóng em phản chiếu lờ mờ trên đó, gầy đi nhiều so với năm ngoái yujin từng thích ôm eo em từ phía sau mỗi lúc nấu ăn, còn bảo: “ôm thế này giống vợ chồng ghê.” lúc đó wonyoung vừa cắt cà chua vừa cười “chị tưởng tượng nhiều quá đó.” “thế em chưa từng nghĩ tới à?” “nghĩ gì?” “một căn nhà.” “...” “một đứa nhỏ.” tay em dừng lại giữa không trung yujin tựa cằm lên vai em, tóc chị cọ nhẹ bên gáy khiến em thấy nhột “con bé chắc sẽ cao giống em.” “vậy thì tội con quá.” “ê” “nó mà giống chị chắc nghịch lắm.” yujin bật cười, vòng tay ôm em chặt hơn. “đặt tên con là gì đây ta.” wonyoung cúi đầu giấu nụ cười “chị tự nghĩ đi.” “ji ah thì sao?” “nghe bình thường.” “vậy yoo ah?” “cũng bình thường.” “em khó quá đó.” “vì con bé phải sống với cái tên đó cả đời mà.” yujin im một lúc thật lâu rồi chị nói nhỏ “hay là yeon.” “nghĩa là gì?” “là kết nối.” yujin cười mỉm “vì nó là thứ nối chị với em lại.” — mùa đông năm ngoái, yujin từng đứng ngoài cửa nhà em suốt gần một tiếng chỉ vì hai đứa cãi nhau hôm đó tuyết rơi dày wonyoung giận tới mức không chịu mở cửa yujin gọi điện hết lần này tới lần khác nhưng em không nghe mãi tới gần nửa đêm mới kéo cửa ra chị đứng trước hành lang, tóc phủ một lớp tuyết mỏng, hai tay lạnh đỏ lên vì chẳng mang găng vừa thấy em, chị liền chạy tới ôm chặt “chị tưởng em định bỏ chị thật.” lúc đó wonyoung còn nghĩ:
một người yêu mình tới mức này, làm sao có thể rời đi được vậy mà cuối cùng yujin vẫn rời đi. — “mình dừng lại đi, chị mệt rồi.” mệt chỉ một chữ thôi nhưng đủ để biến tám năm yêu nhau thành thứ nặng nề đêm mà yujin kéo vali rời khỏi căn hộ, cô không quay đầu lại, cũng không ôm em lần cuối. tháng hai năm sau, wonyoung một mình xuống busan em ngồi trên bãi cát lạnh ngắt tới tận chiều muộn, đôi giày thể thao phủ đầy cát ướt đây là nơi hai người từng tới vào dịp kỷ niệm hai năm yêu nhau hôm đó gió lớn, yujin chạy xuống sát mép nước kéo em theo dù wonyoung la oai oái vì lạnh “nhanh lên nào.” “lạnh lắm.” “có em bé nào yếu như em không vậy?” “sau này ai chăm con nếu chị cứ quậy thế này?” “thì em chăm.” “còn chị?” “chị thương hai mẹ con.” wonyoung bật cười “nghe giả trân ghê.” “chị nói thật mà.” sóng biển tràn qua mắt cá chân lạnh buốt, yujin kéo em vào lòng giữa tiếng gió “sau này dẫn yeon tới đây nhé.” đó là lần đầu tiên cả hai gọi tên con bé như thể nó thật sự tồn tại bây giờ chỉ còn một mình wonyoung ngồi ở đây em nhìn mặt biển xám đục trước mặt thật lâu, rồi bật khóc nước mắt rơi xuống khăn quàng cổ màu đen của yujin mà em vẫn còn giữ tới tận bây giờ. #wonyoung #yujin #annyeongz

About