Nghĩa Vụ Công An :
Đây có lẽ là câu trả lời trọn vẹn nhất cho câu hỏi: “Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?”
Vốn dĩ, có những bông hoa sinh ra nơi bờ tường nứt nẻ, giữa những khe hở khô cằn và cũ kỹ. Thế nhưng, chúng vẫn lặng lẽ vươn mình, len qua từng khoảng sáng nhỏ bé để đón lấy ánh mặt trời mà bung nở. Chúng nở không phải để được nhìn thấy, cũng chẳng phải để được công nhận. Bởi lẽ, hiếm ai dừng lại đủ lâu để chú ý đến một bông hoa dại bên vách tường đổ nát. Chúng nở đơn giản chỉ vì chính mình. Vì ánh sáng vẫn ở đó, chưa từng rời đi, chưa từng bỏ rơi chúng, vẫn kiên nhẫn chiếu rọi qua những khe tường tưởng chừng khép kín. Và có lẽ, con người cũng vậy. Không phải ai sinh ra cũng có một cuộc đời rực rỡ, không phải ai cũng được đứng dưới ánh đèn hay giữa những tràng pháo tay. Nhưng điều đó không có nghĩa là sự tồn tại ấy trở nên vô nghĩa. Ai rồi cũng có những lo toan riêng trong cuộc sống. Vì thế, sự rực rỡ không nằm ở một đích đến xa xôi nào đó, cũng không phải thứ phải chờ đợi đến một thời điểm đúng mới xuất hiện. Nó hiện diện trong từng khoảnh khắc ta đang sống. Trong cách ta cố gắng mỗi ngày, trong những lần không bỏ cuộc, trong việc ta vẫn chọn tử tế với người khác dù bản thân cũng đang mỏi mệt. Bông hoa bên bờ tường kia, suy cho cùng, đâu cần phải rực rỡ theo cách của thế giới. Chỉ riêng việc nó tồn tại, vươn lên và nở hoa ngay chính nơi khắc nghiệt nhất, chẳng phải đã là một dạng rực rỡ rất riêng rồi hay sao ?
2026-05-03 13:18:09