@_itsmtm: mimbar #510 #liriklagu #lyrics #fypage #fy

mtm
mtm
Open In TikTok:
Region: ID
Wednesday 29 April 2026 13:47:59 GMT
39547
3479
4
336

Music

Download

Comments

say_nia90
Sayang🖤 :
kapan nntn konser lg 🥰
2026-06-05 02:23:52
0
ahmad_feb0
@HMAD :
sorry bg
2026-05-04 11:57:40
0
jonjongso
Divine Glaive :
🖤🖤🖤
2026-05-02 13:59:08
1
qianna383
qianna :
😁😁😁
2026-06-25 03:02:21
0
To see more videos from user @_itsmtm, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Lý Thôi và Quách Dĩ tranh giành quyền lực, khiến kinh đô Trường An loạn hết cả. Vua Hán nhân cơ hội ấy trốn khỏi Trường An, phát chiếu lệnh tới các chư hầu hộ giá vua. Nhưng các chư hầu mặc kệ, không ai đoái hoài.  Chỉ có Tào Tháo đích thân đến Lạc Dương đã đổ nát để đón Thiên tử. Trước khi vào chầu, ông hỏi Tuân Úc:  - Lạc Dương đã là một đống đổ nát bỏ đi, khi kiến giá xong cần đóng đô ở đâu mới tốt? Tuân Úc trả lời:  - Huyện Hứa Phủ ở Duyện Châu.  Tào Tháo hỏi: - Tại sao? Tuân Úc đáp:  - Bởi vì đó là lãnh địa của chủ công. Chủ công phải để Thiên tử ở bên cạnh mình thì mới yên tâm được. Thực ra chủ công đã tính toán trước cả rồi, nhưng không muốn nói ra. Tào Tháo tiến lại gần Tuân Úc, hỏi:  - Tại sao người có thể hiểu thấu được hết tâm tư của ta như vậy? Tuân Úc lùi lại, chắp tay, cúi người nói:  - Bẩm chủ công, đó là bổn phận của kẻ bề tôi. Sau này, trong rất nhiều tình huống, Tuân Úc đều hiểu thấu tâm tư của Tào Tháo. Ông trở thành một trong những mưu sĩ quan trọng nhất trong sự nghiệp của Tào Tháo.  Trong hàng ngũ của Tào Tháo, cũng có một người hiểu Tào Tháo như vậy. Đó là Dương Tu.  Dương Tu giỏi đoán ý Tào Tháo đến mức khiến quan trường bàn luận về ông rất nhiều. Ông được cho là thông minh tài trí, hiểu được tâm ý Tào Tháo.  Thế nhưng, ông lại bị Tào Tháo g.iế.t đi.  Tại sao cùng hiểu ý của chủ, Tuân Úc lại được trọng dụng, còn Dương Tu lại bị gi.ế.t?  Trong tâm lý học tỉnh thức WECAP, Tuân Úc đang bật sáng của tiềm năng Trí tuệ. Ông hiểu bản chất của người làm chủ, không ai muốn quân bên dưới vượt quyền, tự ý làm càn.  Nếu không phải trong tình huống bắt buộc, hay tướng lĩnh ngoài trận xa, người làm chủ không muốn lính của mình tự quyết, tự làm mà không báo cáo. Người chủ sẽ cảm thấy không an toàn với những người tự ý làm càn như thế.  Tuân Úc hiểu điều này, nên ông luôn kính cẩn, cúi mình. Với những tham mưu, ông luôn đóng vai người đề xuất, hỏi ý kiến, chứ không bao giờ tự ý quyết định, hay thể hiện rằng “Ngài nghĩ gì tôi biết hết”.  Vậy nên Tào Tháo rất trọng dụng, đôi khi cho Tuân Úc đóng vai trò “phát ngôn viên”. Cái gì Tào Tháo không tiện nói, Tuân Úc sẽ thay Tào Tháo nói.  Ngược lại, Dương Tu lại trong vùng tối của tiềm năng Giàu có. Trong vùng tối này, Dương Tu thấy việc mình hiểu được Tào Tháo là rất đặc biệt, rồi hay khoe khoang, hay thể hiện mình giỏi.  Ông khoe khoang mình là người hiểu Tào Tháo, lại tự ý hành động mà không thông qua ý chủ nhân. Có lần, Dương Tu tự ý lấy bánh của Tào Tháo chia cho các người hầu. Điều này đã để lại dấu ấn không tốt về Dương Tu trong lòng Tào Tháo. Đỉnh điểm là trong trận Hán Trung, Tào Tháo truyền khẩu lệnh trong đêm là “Kê lặc”.  Trong khi chưa biết thực sự khẩu lệnh ấy là gì, Dương Tu đã tự đoán ý, cho rằng Tào Tháo muốn lui binh. Không thèm xác nhận lại, ông đã tự ý báo quân sĩ thu xếp lui binh ngay.  Tào Tháo thấy vậy, gán cho Tu tội làm nhiễu loạn lòng quân, rồi sai người ch.ém đi. Sau đó Tào Tháo cũng lui binh thật.  Có thể thấy, nếu không nhận ra vùng tối của mình sẽ gây họa rất lớn. Dương Tu đã phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.  Còn Tuân Úc, do hiểu bản chất nghĩa quân thần nên kính cẩn nghiêng mình, lại được Tào Tháo trọng dụng.  Trong một ngày thôi chúng ta cũng đối mặt với vô số tình huống, đưa ra vô số quyết định. Nếu chúng ta quyết định một việc trong vùng tối, thường sẽ gây hậu quả, gây thiệt hại cho cả mình và người khác. Còn đưa quyết định trong vùng sáng, thường hiệu quả lại lớn hơn những gì chúng ta mong đợi.  Làm thế nào để nhận ra những vùng tối và dừng lại? Làm thế nào để có thể tăng sáng giảm tối? #tamquocdiennghia #tamquoc #tamquoc2010 #phantichbinhluan #TamQuốcDiễnNghĩa
Lý Thôi và Quách Dĩ tranh giành quyền lực, khiến kinh đô Trường An loạn hết cả. Vua Hán nhân cơ hội ấy trốn khỏi Trường An, phát chiếu lệnh tới các chư hầu hộ giá vua. Nhưng các chư hầu mặc kệ, không ai đoái hoài. Chỉ có Tào Tháo đích thân đến Lạc Dương đã đổ nát để đón Thiên tử. Trước khi vào chầu, ông hỏi Tuân Úc: - Lạc Dương đã là một đống đổ nát bỏ đi, khi kiến giá xong cần đóng đô ở đâu mới tốt? Tuân Úc trả lời: - Huyện Hứa Phủ ở Duyện Châu. Tào Tháo hỏi: - Tại sao? Tuân Úc đáp: - Bởi vì đó là lãnh địa của chủ công. Chủ công phải để Thiên tử ở bên cạnh mình thì mới yên tâm được. Thực ra chủ công đã tính toán trước cả rồi, nhưng không muốn nói ra. Tào Tháo tiến lại gần Tuân Úc, hỏi: - Tại sao người có thể hiểu thấu được hết tâm tư của ta như vậy? Tuân Úc lùi lại, chắp tay, cúi người nói: - Bẩm chủ công, đó là bổn phận của kẻ bề tôi. Sau này, trong rất nhiều tình huống, Tuân Úc đều hiểu thấu tâm tư của Tào Tháo. Ông trở thành một trong những mưu sĩ quan trọng nhất trong sự nghiệp của Tào Tháo. Trong hàng ngũ của Tào Tháo, cũng có một người hiểu Tào Tháo như vậy. Đó là Dương Tu. Dương Tu giỏi đoán ý Tào Tháo đến mức khiến quan trường bàn luận về ông rất nhiều. Ông được cho là thông minh tài trí, hiểu được tâm ý Tào Tháo. Thế nhưng, ông lại bị Tào Tháo g.iế.t đi. Tại sao cùng hiểu ý của chủ, Tuân Úc lại được trọng dụng, còn Dương Tu lại bị gi.ế.t? Trong tâm lý học tỉnh thức WECAP, Tuân Úc đang bật sáng của tiềm năng Trí tuệ. Ông hiểu bản chất của người làm chủ, không ai muốn quân bên dưới vượt quyền, tự ý làm càn. Nếu không phải trong tình huống bắt buộc, hay tướng lĩnh ngoài trận xa, người làm chủ không muốn lính của mình tự quyết, tự làm mà không báo cáo. Người chủ sẽ cảm thấy không an toàn với những người tự ý làm càn như thế. Tuân Úc hiểu điều này, nên ông luôn kính cẩn, cúi mình. Với những tham mưu, ông luôn đóng vai người đề xuất, hỏi ý kiến, chứ không bao giờ tự ý quyết định, hay thể hiện rằng “Ngài nghĩ gì tôi biết hết”. Vậy nên Tào Tháo rất trọng dụng, đôi khi cho Tuân Úc đóng vai trò “phát ngôn viên”. Cái gì Tào Tháo không tiện nói, Tuân Úc sẽ thay Tào Tháo nói. Ngược lại, Dương Tu lại trong vùng tối của tiềm năng Giàu có. Trong vùng tối này, Dương Tu thấy việc mình hiểu được Tào Tháo là rất đặc biệt, rồi hay khoe khoang, hay thể hiện mình giỏi. Ông khoe khoang mình là người hiểu Tào Tháo, lại tự ý hành động mà không thông qua ý chủ nhân. Có lần, Dương Tu tự ý lấy bánh của Tào Tháo chia cho các người hầu. Điều này đã để lại dấu ấn không tốt về Dương Tu trong lòng Tào Tháo. Đỉnh điểm là trong trận Hán Trung, Tào Tháo truyền khẩu lệnh trong đêm là “Kê lặc”. Trong khi chưa biết thực sự khẩu lệnh ấy là gì, Dương Tu đã tự đoán ý, cho rằng Tào Tháo muốn lui binh. Không thèm xác nhận lại, ông đã tự ý báo quân sĩ thu xếp lui binh ngay. Tào Tháo thấy vậy, gán cho Tu tội làm nhiễu loạn lòng quân, rồi sai người ch.ém đi. Sau đó Tào Tháo cũng lui binh thật. Có thể thấy, nếu không nhận ra vùng tối của mình sẽ gây họa rất lớn. Dương Tu đã phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Còn Tuân Úc, do hiểu bản chất nghĩa quân thần nên kính cẩn nghiêng mình, lại được Tào Tháo trọng dụng. Trong một ngày thôi chúng ta cũng đối mặt với vô số tình huống, đưa ra vô số quyết định. Nếu chúng ta quyết định một việc trong vùng tối, thường sẽ gây hậu quả, gây thiệt hại cho cả mình và người khác. Còn đưa quyết định trong vùng sáng, thường hiệu quả lại lớn hơn những gì chúng ta mong đợi. Làm thế nào để nhận ra những vùng tối và dừng lại? Làm thế nào để có thể tăng sáng giảm tối? #tamquocdiennghia #tamquoc #tamquoc2010 #phantichbinhluan #TamQuốcDiễnNghĩa

About