@rchhhll_: No you. No you don’t get it i’m wolfing #fyp #fashiontiktok #wolf 🐺#archivefashion #OOTD

rchhhll
rchhhll
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 29 April 2026 14:59:01 GMT
11405
330
9
5

Music

Download

Comments

negrosyndrome5
Steve Owens :
Looks aside your fits are tuff
2026-05-04 20:49:57
0
lucas.bpt0
🇧🇷🇵🇹 :
fire fit
2026-05-02 04:44:21
0
katlynx
KATLYN :
Obsessed with you
2026-04-30 01:53:55
2
astonefox
Nico :
Well yes
2026-04-29 15:05:07
0
222jonna
jonna 🦴 :
#WOLF
2026-05-02 20:34:06
0
acronymow
⚜️✌️#ямайка 🇯🇲 :
2026-04-29 15:16:22
0
george197666
george197666 :
🥰
2026-07-23 10:40:39
0
To see more videos from user @rchhhll_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hình như... Cô bắt đầu thích cậu rồi. Nhưng Y/n không dám thừa nhận. Bởi vì Vũ Hàm quá khó đoán. Cậu luôn dịu dàng. Nhưng lại không bao giờ thể hiện cảm xúc quá rõ ràng. Có lúc, cô nghĩ rằng cậu cũng thích mình. Nhưng đôi khi, cậu lại lạnh nhạt như thể cả hai chỉ là những người bạn bình thường. Những ngày cuối tháng bảy, tâm trạng của Y/n bắt đầu trở nên thất thường. Cô dễ vui. Nhưng cũng dễ buồn. Một buổi chiều, cô ra biển nhưng không thấy Vũ Hàm đâu. Ngày hôm sau cũng vậy. Ngày thứ ba vẫn không thấy. Cuối cùng, cô không nhịn được nữa.
Hình như... Cô bắt đầu thích cậu rồi. Nhưng Y/n không dám thừa nhận. Bởi vì Vũ Hàm quá khó đoán. Cậu luôn dịu dàng. Nhưng lại không bao giờ thể hiện cảm xúc quá rõ ràng. Có lúc, cô nghĩ rằng cậu cũng thích mình. Nhưng đôi khi, cậu lại lạnh nhạt như thể cả hai chỉ là những người bạn bình thường. Những ngày cuối tháng bảy, tâm trạng của Y/n bắt đầu trở nên thất thường. Cô dễ vui. Nhưng cũng dễ buồn. Một buổi chiều, cô ra biển nhưng không thấy Vũ Hàm đâu. Ngày hôm sau cũng vậy. Ngày thứ ba vẫn không thấy. Cuối cùng, cô không nhịn được nữa. "Cậu đi đâu vậy?" "Tôi lên thành phố vài ngày." "Sao không nói với tôi?" Vũ Hàm khựng lại. "Tôi nghĩ không cần thiết." Trái tim cô bỗng nhiên chùng xuống. Không cần thiết. Bốn chữ ấy khiến cô im lặng suốt quãng đường về nhà. Tối hôm đó, cô ngồi một mình trên bờ kè. Tiếng sóng vẫn rì rào như mọi ngày. Nhưng tâm trạng của cô lại hoàn toàn khác. "Cậu ngồi đây làm gì?" Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. "Tôi thích." "Cậu giận à?" "Không." "Y/n." "Tôi nói là không mà." Lần đầu tiên, cô nổi giận với cậu. "Cậu biến mất mấy ngày liền rồi quay về như chưa có chuyện gì xảy ra." "Tôi xin lỗi." "Cậu lúc nào cũng như vậy." "Cậu muốn tôi phải như thế nào?" Y/n sững người. Phải như thế nào ư? Cô cũng không biết. Cô chỉ biết rằng khi không nhìn thấy cậu, cô sẽ cảm thấy trống rỗng. Cô chỉ biết rằng cô rất ghét cảm giác bị bỏ lại. Nhưng cô lấy tư cách gì để trách cậu? Bạn bè sao? Hay một người hàng xóm mới quen? "Coi như tôi chưa nói gì." Y/n đứng dậy rồi bỏ đi. Hai ngày sau đó, cô không ra biển nữa. Cô tự nhủ rằng mình chỉ đang bốc đồng. Chỉ là cảm xúc nhất thời mà thôi. Thế nhưng, vào tối thứ ba, có người gõ cửa nhà. Là Vũ Hàm. "Đi dạo không?" "Không." "Tôi mua kem rồi." "Không đi." "Tôi mua vị dâu." "..." "Cậu không ăn thì sẽ tan mất." Y/n nhìn cậu. Cuối cùng, cô vẫn đi theo. Hai người bước dọc theo bờ biển. Không ai nói với ai câu nào. Một lúc sau, Vũ Hàm mới lên tiếng. "Tôi không giỏi nói chuyện." "Tôi thừa biết." "Tôi cũng không biết phải thể hiện cảm xúc như thế nào..." "Ừ." "Nhưng lúc ở trên thành phố, tôi đã nghĩ đến cậu." Bước chân của Y/n khựng lại. "Tôi đã mua cái này." Cậu lấy từ trong túi áo ra một chiếc móc khóa hình vỏ sò. "Tặng cậu." "Tại sao?" "Tôi thấy nó hợp với cậu." Gió biển thổi qua. Y/n cúi đầu nhìn chiếc móc khóa trong lòng bàn tay. "Cậu có biết không?" "Hửm?" "Tôi ghét cậu." "Ừ." "Rất ghét." "Ừ." "Cậu không có gì để nói sao?" Khóe môi Vũ Hàm khẽ cong lên. "Tôi xin lỗi." "Chỉ vậy thôi à?" "Ừ." Cô bật cười. Cuối cùng, mọi sự giận dỗi đều tan biến. Tháng tám đến rất nhanh. Những ngày nghỉ hè cũng sắp kết thúc. Y/n phải quay lại thành phố. Chiều hôm trước ngày trở về, cô một mình đi dọc bờ biển. Mặt trời đang dần lặn. Bầu trời nhuộm một màu vàng nhạt. "Cậu ở đây à?" Vũ Hàm bước tới. "Ngày mai tôi về rồi." "Tôi biết." "Cậu không buồn sao?" "Có." Lần đầu tiên, cậu trả lời nhanh như vậy. Y/n bật cười. "Cậu nói dối." "Tôi không nói dối." "Cậu chứng minh đi." Vũ Hàm nhìn cô. Một lúc rất lâu. "Tôi sẽ nhớ cậu." Tiếng sóng vẫn đều đặn vang lên. Những cơn gió mang theo hơi nước lướt qua gò má. Trái tim cô bỗng đập mạnh. "Còn cậu?" Vũ Hàm hỏi. "Cậu muốn nghe câu trả lời nào?" "Câu trả lời thật." Y/n hít một hơi thật sâu. "Tôi cũng sẽ nhớ cậu." Khoảnh khắc ấy, cả hai cùng bật cười. Nhiều năm sau, Y/n vẫn nhớ về mùa hè năm ấy. Nhớ về chàng trai lãng tử luôn đeo tai nghe bên bờ biển. Nhớ về những buổi chiều đầy nắng. Nhớ về những cây kem sắp tan. Nhớ về những cuộc trò chuyện chẳng đầu chẳng cuối. Có những mối tình không quá ồn ào. Không có những lời hứa hẹn lớn lao. Cũng chẳng có những màn tỏ tình lãng mạn như trong tiểu thuyết. Nhưng chính sự dịu dàng và chân thành ấy lại khiến người ta nhớ mãi. Bởi vì có những người chỉ xuất hiện trong một mùa hạ. Nhưng lại ở lại trong ký ức của chúng ta suốt cả cuộc đời. [ End ]. #yuyuhan #yuyuhan_余宇涵 #dưvũhàm #ninhmôngsa #pov

About