@maxi.madrid: Buenos días. Mi amorcito, ay mi amorcito de mi vida, cuánto te amo 🥰. #buenosdias #miamorcitodemivida #amor #parejas #tequiero

Maxi
Maxi
Open In TikTok:
Region: ES
Thursday 30 April 2026 07:08:29 GMT
25843
688
18
1549

Music

Download

Comments

e.polowillie.edwi
E PoloWillie Edwin Martinez Fe :
2026-05-05 16:27:53
2
kimberliyane
Vanesa Gonzalez Luis :
Que lindo eres mi amor 😊❤️con esos gatitos y sus motos❤️😊
2026-05-01 17:24:15
0
mili_141114
Mili_141114 :
2026-05-01 21:57:10
0
olgamena618
Olga :
ay .apareciste mi cariño hermosa ay que desesperación mi niña tenés moto no te vas a golpear de mi vida
2026-05-01 02:22:35
0
user136843985
Maria Silva :
oi amor 💘 💘 💘 💘 💘 💘 💘 💘 que Lindo muito fofo também te amo ❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️
2026-05-16 10:58:09
1
setecbr
✊🏻🏍✌🏻SeteCBR✌🏻🏍✊🏻 :
@chechiCBR Buenos días amorsito de mi vida 🥰
2026-06-03 04:39:26
3
costvaes
Constantina Dumitra Marin :
🙏🙏🙏
2026-05-03 07:13:12
1
roselidasilvas985
Roseli da silva parise :
❤️🥰
2026-05-02 13:33:17
1
zulma.gonzales87
Zulma Gonzales :
🥰🥰🥰
2026-04-30 07:15:09
0
user68120861511702
Mary :
😁😁🥰
2026-04-30 12:04:29
0
maria.erica.chuay1
Maria Erica Chuay soto :
😁😁😁
2026-05-09 16:49:23
1
alexanderquinter12
Alexander Quintero :
🥰🥰🥰🥰🥰
2026-05-01 03:00:03
0
eufemiamindiolaza5
eufemiamindiolaza5 :
🥰🥰🥰
2026-05-06 17:50:25
1
teresitagarca08
teresitagarca08 :
🥰🥰🥰
2026-05-16 04:39:33
0
silvia.delzin
Silvia Delzin :
🥰🥰😂
2026-05-29 00:15:57
0
cml2o26
C.L.M. :
💖💖💖
2026-05-29 18:22:51
1
To see more videos from user @maxi.madrid, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

ĐI TU… RỒI AI LO CHO BỐ MẸ? Bạn trẻ: Cho con hỏi! Thầy có phải ở dòng Thừa Sai Đức Tin phải không ạ! Thầy: Đúng rồi! Sao con biết? Bạn trẻ: Con thấy có chữ MF trên áo thầy Thầy: À! Chữ này là viết tắt tên dòng. MF nghĩa là Missionaries of Faith. Có khi nào con nghĩ về ơn gọi của mình không? Hay thử tìm hiểu một dòng nào đó chưa?  Bạn trẻ: Thầy ơi… con không biết mình có ơn gọi hay không nữa. Nhưng thỉnh thoảng con cũng nghĩ đến chuyện đi tu. Thầy: Umh … “thỉnh thoảng nghĩ đến” mà nói với thầy được như vậy, tức là chuyện đó không hẳn nhỏ đâu. Bạn trẻ: Nhưng con thấy nó mơ hồ lắm, thầy ạ. Có lúc muốn tìm hiểu, có lúc lại thôi. Con sợ, con không biết con đường đó sẽ như thế nào? Thầy: Ơn gọi nhiều khi bắt đầu kiểu như vậy đó. Không rõ ràng, không chắc chắn. Chỉ là một chút nghiêng lòng. Nhưng cái “nghiêng nhẹ” đó, nếu cứ lặp lại, thì đáng để con chú ý. Bạn trẻ: Khó nhất là hoàn cảnh của con, thầy à. Con là anh cả, sau con còn 4 đứa em nữa. Nhà lại nghèo. Nếu con đi tu, con thấy tội bố mẹ lắm.  Thầy: Ừ, cái này là nỗi lo thật, không phải chuyện nhỏ. Nhưng con thử nghĩ kỹ: Thiên Chúa gọi, không bao giờ là để cha mẹ con bị bỏ rơi. Bạn trẻ: Nhưng con sợ… nếu con không ở nhà, ai lo cho bố mẹ? Mà bố con thì đi làm phụ hồ, lương ba cọc ba đồng. Mẹ thì suốt ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, cũng không đủ trang trải cuộc sống và lo cho các em. Thầy: Lo cho cha mẹ không chỉ có một cách là “ở cạnh”. Có người chăm bằng sự hiện diện. Có người chăm bằng hy sinh, cầu nguyện, và một con đường khác mà Chúa dẫn. Quan trọng là con sống có trách nhiệm, chứ không phải chỉ là ở hay đi. Bạn trẻ: Vâng ạ. Nhưng nhà con nghèo nữa… con thấy đi tu có vẻ xa vời. Thầy: Nhiều ơn gọi lại xuất phát từ gia đình nghèo đó con. Nghèo không phải là cản trở. Nhiều khi còn là nền tảng tốt: biết sống đơn giản, biết hy sinh, biết tin tưởng. Những cái đó đời tu rất cần. Hơn nữa, nhà nghèo thì con lại có chí để vươn lên bằng sức mình, chứ không cậy dựa vào ai cả.  Bạn trẻ: Con vừa học xong đại học. Con cũng muốn đi làm một thời gian để phụ cho bố mẹ thời gian đã. Nên con cũng đang phân vân giữa đi làm và tìm hiểu ơn gọi. Thầy: Thời điểm này lại đẹp đó. Chưa bị ràng buộc nhiều. Tâm trí còn đủ tự do để suy nghĩ nghiêm túc. Không cần quyết định vội, nhưng đừng bỏ qua. Bạn trẻ: Vậy giờ con phải làm sao, thầy? Con rối lắm. Thầy: Không cần làm gì lớn ngay. Bắt đầu từ mấy việc đơn giản thôi: Mỗi ngày dành chút thời gian cầu nguyện, hỏi Chúa xem Ngài muốn gì; Tìm gặp một linh mục hay tu sĩ để chia sẻ thêm; Nếu có dịp, tham gia mấy buổi tìm hiểu ơn gọi. Tuần tới là ngày hội ơn gọi nè; con thử đăng ký tham gia xem, biết đâu con lại tìm thấy dòng phù hợp với con.  Bạn trẻ: Mà thầy ơi! Còn bố mẹ… con chưa dám nói. Sợ bố mẹ con không muốn con đi tu. Thầy: Không cần nói ngay đâu. Nhưng cũng đừng tự quyết định thay cho bố mẹ trong nỗi sợ của mình. Đến lúc phù hợp, cứ chia sẻ thật lòng. Nhiều cha mẹ ban đầu lo, nhưng sau lại hiểu. Nếu là ý Chúa, Chúa sẽ có cách biến đổi và soi sáng cho con biết việc phải làm. Bạn trẻ: Con sợ mình chọn sai… Thầy: Ai cũng sợ điều đó mà. Trước đây, thầy cũng vậy; sợ tu không nổi rồi người ta cười; sợ lỡ dở cuộc đời, nếu về giữa chừng. Nhưng con nhớ một điều này: Nếu là đường Chúa muốn, dù có khó, trong lòng vẫn có bình an. Còn nếu không phải, càng đi sẽ càng nặng. Bạn trẻ: Cảm ơn thầy nhiều! Nghe thầy nói… con thấy nhẹ hơn chút. Thầy: Umh. Không cần ép mình phải có câu trả lời ngay hôm nay. Chỉ cần đừng né tránh câu hỏi đó. Hãy đối diện với tiếng nói bên trong và cầu nguyện với sự chân thành.  Bạn trẻ: Dạ… chắc con sẽ thử tìm hiểu thêm, thay vì cứ nghĩ rồi để đó. Phải không thầy?  Thầy: Đúng rồi! Như vậy là tốt rồi. Ơn gọi không cần con trả lời liền, nhưng cần con đủ chân thành để lắng nghe. Bạn trẻ: Con cảm ơn thầy nhiều! Hi vọng sẽ có dịp gặp lại thầy. Thầy: Thầy cũng hi vọng vậy; mà gặp lại ở dòng thầy thì sẽ vui hơn nhiều.  _KHK, M.F_ Nguồn Tỉnh Dòng Thừa Sai Đức Tin Việt Nam
ĐI TU… RỒI AI LO CHO BỐ MẸ? Bạn trẻ: Cho con hỏi! Thầy có phải ở dòng Thừa Sai Đức Tin phải không ạ! Thầy: Đúng rồi! Sao con biết? Bạn trẻ: Con thấy có chữ MF trên áo thầy Thầy: À! Chữ này là viết tắt tên dòng. MF nghĩa là Missionaries of Faith. Có khi nào con nghĩ về ơn gọi của mình không? Hay thử tìm hiểu một dòng nào đó chưa? Bạn trẻ: Thầy ơi… con không biết mình có ơn gọi hay không nữa. Nhưng thỉnh thoảng con cũng nghĩ đến chuyện đi tu. Thầy: Umh … “thỉnh thoảng nghĩ đến” mà nói với thầy được như vậy, tức là chuyện đó không hẳn nhỏ đâu. Bạn trẻ: Nhưng con thấy nó mơ hồ lắm, thầy ạ. Có lúc muốn tìm hiểu, có lúc lại thôi. Con sợ, con không biết con đường đó sẽ như thế nào? Thầy: Ơn gọi nhiều khi bắt đầu kiểu như vậy đó. Không rõ ràng, không chắc chắn. Chỉ là một chút nghiêng lòng. Nhưng cái “nghiêng nhẹ” đó, nếu cứ lặp lại, thì đáng để con chú ý. Bạn trẻ: Khó nhất là hoàn cảnh của con, thầy à. Con là anh cả, sau con còn 4 đứa em nữa. Nhà lại nghèo. Nếu con đi tu, con thấy tội bố mẹ lắm. Thầy: Ừ, cái này là nỗi lo thật, không phải chuyện nhỏ. Nhưng con thử nghĩ kỹ: Thiên Chúa gọi, không bao giờ là để cha mẹ con bị bỏ rơi. Bạn trẻ: Nhưng con sợ… nếu con không ở nhà, ai lo cho bố mẹ? Mà bố con thì đi làm phụ hồ, lương ba cọc ba đồng. Mẹ thì suốt ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, cũng không đủ trang trải cuộc sống và lo cho các em. Thầy: Lo cho cha mẹ không chỉ có một cách là “ở cạnh”. Có người chăm bằng sự hiện diện. Có người chăm bằng hy sinh, cầu nguyện, và một con đường khác mà Chúa dẫn. Quan trọng là con sống có trách nhiệm, chứ không phải chỉ là ở hay đi. Bạn trẻ: Vâng ạ. Nhưng nhà con nghèo nữa… con thấy đi tu có vẻ xa vời. Thầy: Nhiều ơn gọi lại xuất phát từ gia đình nghèo đó con. Nghèo không phải là cản trở. Nhiều khi còn là nền tảng tốt: biết sống đơn giản, biết hy sinh, biết tin tưởng. Những cái đó đời tu rất cần. Hơn nữa, nhà nghèo thì con lại có chí để vươn lên bằng sức mình, chứ không cậy dựa vào ai cả. Bạn trẻ: Con vừa học xong đại học. Con cũng muốn đi làm một thời gian để phụ cho bố mẹ thời gian đã. Nên con cũng đang phân vân giữa đi làm và tìm hiểu ơn gọi. Thầy: Thời điểm này lại đẹp đó. Chưa bị ràng buộc nhiều. Tâm trí còn đủ tự do để suy nghĩ nghiêm túc. Không cần quyết định vội, nhưng đừng bỏ qua. Bạn trẻ: Vậy giờ con phải làm sao, thầy? Con rối lắm. Thầy: Không cần làm gì lớn ngay. Bắt đầu từ mấy việc đơn giản thôi: Mỗi ngày dành chút thời gian cầu nguyện, hỏi Chúa xem Ngài muốn gì; Tìm gặp một linh mục hay tu sĩ để chia sẻ thêm; Nếu có dịp, tham gia mấy buổi tìm hiểu ơn gọi. Tuần tới là ngày hội ơn gọi nè; con thử đăng ký tham gia xem, biết đâu con lại tìm thấy dòng phù hợp với con. Bạn trẻ: Mà thầy ơi! Còn bố mẹ… con chưa dám nói. Sợ bố mẹ con không muốn con đi tu. Thầy: Không cần nói ngay đâu. Nhưng cũng đừng tự quyết định thay cho bố mẹ trong nỗi sợ của mình. Đến lúc phù hợp, cứ chia sẻ thật lòng. Nhiều cha mẹ ban đầu lo, nhưng sau lại hiểu. Nếu là ý Chúa, Chúa sẽ có cách biến đổi và soi sáng cho con biết việc phải làm. Bạn trẻ: Con sợ mình chọn sai… Thầy: Ai cũng sợ điều đó mà. Trước đây, thầy cũng vậy; sợ tu không nổi rồi người ta cười; sợ lỡ dở cuộc đời, nếu về giữa chừng. Nhưng con nhớ một điều này: Nếu là đường Chúa muốn, dù có khó, trong lòng vẫn có bình an. Còn nếu không phải, càng đi sẽ càng nặng. Bạn trẻ: Cảm ơn thầy nhiều! Nghe thầy nói… con thấy nhẹ hơn chút. Thầy: Umh. Không cần ép mình phải có câu trả lời ngay hôm nay. Chỉ cần đừng né tránh câu hỏi đó. Hãy đối diện với tiếng nói bên trong và cầu nguyện với sự chân thành. Bạn trẻ: Dạ… chắc con sẽ thử tìm hiểu thêm, thay vì cứ nghĩ rồi để đó. Phải không thầy? Thầy: Đúng rồi! Như vậy là tốt rồi. Ơn gọi không cần con trả lời liền, nhưng cần con đủ chân thành để lắng nghe. Bạn trẻ: Con cảm ơn thầy nhiều! Hi vọng sẽ có dịp gặp lại thầy. Thầy: Thầy cũng hi vọng vậy; mà gặp lại ở dòng thầy thì sẽ vui hơn nhiều. _KHK, M.F_ Nguồn Tỉnh Dòng Thừa Sai Đức Tin Việt Nam

About