@adam.sandler.moms.only: keeping it low maintenance this summer lol #flowergarden #garden #singlemomlife

Alyssa Jane
Alyssa Jane
Open In TikTok:
Region: US
Friday 01 May 2026 01:25:28 GMT
59500
6350
58
11

Music

Download

Comments

squishysma
Hakuna Matata :
This wasn’t the type of gardening I was expecting 🤣🤣🤣
2026-05-01 01:27:46
332
aeshayepez
Aesha yepez 📚 :
Do a chaos garden !!
2026-05-05 16:41:22
4
kaylagrant85
kaylagrant :
My last 8 videos have been about Michael Jackson so thank you for not being Michael Jackson
2026-05-01 02:21:39
68
shroomiss._.420
Mariah Wakkinen 🌀🍃🍯 :
I’m moving back to Wisconsin I feel like we could def hang!!
2026-05-28 22:01:10
2
rachhdoubleu
rach :
the child immediately flocking to the fresh soil to play 😂
2026-05-03 02:46:18
7
maddyyy.paigeeee
Maddy :
I grew potatoes this year because you literally just water them until the plant dies and then that's when you know the potatoes are ready
2026-05-14 07:35:32
1
brittneyladouceur
Brittney Ladouceur :
I have the same slides as you 🤪
2026-05-01 03:30:09
1
livie_907
livie girl :
my brother changed he's name to zinna but he passed away. and I also have a niece named Dahlia 😄
2026-05-03 10:42:19
2
cloudsnchaos710
Bethany :
I wanna be the pretty girl 🥹
2026-05-01 01:32:42
10
emily5232
Emilylynn :
do you answer dms? i could really use some advice/someone to talk to.. im a 24 year old mama to a 5 year old and pregnant with my second.. i have been experiencing extreme mom guilt/regret and its been eating me alive this pregnancy..
2026-05-06 18:55:02
1
britneysueellen
Britney Sue-Ellen :
I hope you get your pretty girl 🙏🫶🏻
2026-05-01 17:27:49
5
alli.kay2
Alli Kay :
pretty flowers for a pretty girl? that's so sweet 🩷
2026-05-01 13:40:49
1
bluenectar0000
💜✨Amber✨😈 :
What’s your type? 👀 Asking for a friend
2026-05-01 05:55:16
2
rockymountainmom2.0
Rocky Mountain Mom 🇨🇦 :
potatoes are easy and last all winter
2026-05-01 15:01:16
2
juliettejewell9
Juliette Jewell :
Genuinely thought you were gardening while gardening, dumping the seeds in 😂 had to scroll back to see it’s just part of the packet
2026-05-01 12:55:33
3
eryn_xo1
eryn_xo1 :
Gotta pre-garden to garden 😏
2026-05-01 09:19:54
4
bee.fiore
Bee Fiore :
you can also eat aromanth
2026-05-02 02:53:30
1
princessayriann
princessayriann :
Cherry Blossoms are my favorite 😁
2026-05-01 02:00:34
2
hello.sunshine79
ashley :
In MN we have dump sites in our city, you can get free dirt from your site if your city has one!
2026-05-01 02:24:43
2
katweber7
Kat Web :
im surprised I thought you only do adult gardening 😁 but I hope you're garden doesn't get washed away with all this rain
2026-05-01 03:48:20
2
foxonsock.s
Susan :
The way I grabbed my bowl when I heard garden. 😂
2026-05-02 02:11:13
1
aunty_lillard
!🤍aunty_lillard🤍! :
There’s a very special plant
2026-05-04 03:01:11
1
shaykaykennedy8
Shayla Kennedy :
I miss my ripstick so bad
2026-05-01 23:48:52
1
alisha_momof4
alisha_momof4 :
You garden like me. I just planted some flowers a couple days ago. I can’t wait until they start to bloom. 🥰 Love it.
2026-05-01 11:58:22
1
fruit_flies420
Jessica ♥️ :
You can put a little more soil or mulch on top of the stroobs in the low corner, they'll grow through
2026-05-01 20:18:51
1
To see more videos from user @adam.sandler.moms.only, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hôm nay ngẩng đầu nhìn lên tờ lịch, mới giật mình nhận ra chỉ còn đâu đó mười ngày nữa là Tết. Thời gian năm nay đi lạ lắm không vội, cũng chẳng nhanh, mà cứ rỉ rả như khói thuốc âm ỉ trong căn phòng kín. Một năm sắp khép lại, để lại trong tôi một cảm giác lưng chừng: chẳng đủ vui để mở tiệc, cũng chẳng đủ buồn để khóc thành tiếng. Chỉ là mệt. Mệt theo cái kiểu đã cố gắng quá lâu mà chẳng còn biết mình đang cố vì điều gì. Năm nay, kinh tế ảm đạm như một buổi chiều mưa không hẹn trước. Tiền bạc trở nên nhạy cảm hơn cả cảm xúc con người. Đồng tiền đi chậm, quay đầu ít, và mỗi lần chi ra đều khiến người ta phải đắn đo lâu hơn bình thường. Những hóa đơn nằm im trên bàn, không trách móc, nhưng đủ nặng để làm lòng trĩu xuống. Người ta nói nhiều về “cầm cự”, về “qua năm rồi tính”, như thể chỉ cần bước sang mùng Một là mọi thứ sẽ tự nhiên sáng sủa hơn. Cuộc sống ngày thường cũng vì thế mà bớt rôm rả. Quán xá thưa khách, tiếng cười nhỏ dần. Những cuộc hẹn bị hoãn lại vì “để khi nào dư dả hơn”. Người ta uống ít đi, nói ít đi, và lo nhiều hơn. Tôi thấy mình trong đó dè sẻn hơn với tiền, nhưng phung phí hơn với nỗi lo. Có những tối ngồi đếm lại một ngày, chẳng làm được gì to tát, chỉ thấy mình già đi thêm chút nữa. Với những kẻ bán rượu cuối năm là dịp kiếm tiền nhưng năm nay mọi thứ dường như thay đổi. Chai vẫn xếp trên kệ, nhãn vẫn sáng, nhưng người mua thì ngần ngại. Họ cầm lên, đặt xuống, hỏi giá rồi im lặng. Ánh mắt không còn háo hức như những mùa Tết cũ, mà pha lẫn tính toán và mệt mỏi. Rượu vẫn cay, nhưng không đủ nồng để làm người ta quên đi nỗi lo cơm áo. Cuối năm, thay vì gom lời, nhiều người chỉ mong hòa vốn, thở phào là may. Tôi nhận ra năm nay người ta ít nói về ước mơ, mà nói nhiều hơn về việc “ổn là được”. Chỉ cần không nợ thêm, không mất thêm, không gãy thêm chỗ nào là đã xem như thắng. Những kế hoạch dài hơi bị xếp lại, nhường chỗ cho sự thực tế đến lạnh người. Ai cũng học cách thu mình, như con mèo tránh mưa, tìm một góc khô để nằm yên qua mùa. Tết đến gần, phố xá bắt đầu treo đèn, nhưng trong lòng nhiều người ánh sáng vẫn chưa kịp bật. Tôi đứng giữa những ngày cuối năm, tay không cầm rượu, miệng không ngậm thuốc, mà vẫn thấy vị đắng quen thuộc nơi cổ họng. Một năm đầy biến động không phải vì sóng to gió lớn, mà vì những con sóng nhỏ cứ dập đều, đủ để làm người ta kiệt sức. Không biết nên vui hay buồn nữa. Chỉ biết là mình đã sống sót qua năm nay, mang theo vài vết xước vô hình, vài lần hụt hơi, và một sự im lặng rất sâu. Nếu có nâng ly vào đêm giao thừa, chắc cũng chỉ để chúc cho năm sau mọi thứ đỡ nặng nề hơn một chút. Thế là đủ.
Hôm nay ngẩng đầu nhìn lên tờ lịch, mới giật mình nhận ra chỉ còn đâu đó mười ngày nữa là Tết. Thời gian năm nay đi lạ lắm không vội, cũng chẳng nhanh, mà cứ rỉ rả như khói thuốc âm ỉ trong căn phòng kín. Một năm sắp khép lại, để lại trong tôi một cảm giác lưng chừng: chẳng đủ vui để mở tiệc, cũng chẳng đủ buồn để khóc thành tiếng. Chỉ là mệt. Mệt theo cái kiểu đã cố gắng quá lâu mà chẳng còn biết mình đang cố vì điều gì. Năm nay, kinh tế ảm đạm như một buổi chiều mưa không hẹn trước. Tiền bạc trở nên nhạy cảm hơn cả cảm xúc con người. Đồng tiền đi chậm, quay đầu ít, và mỗi lần chi ra đều khiến người ta phải đắn đo lâu hơn bình thường. Những hóa đơn nằm im trên bàn, không trách móc, nhưng đủ nặng để làm lòng trĩu xuống. Người ta nói nhiều về “cầm cự”, về “qua năm rồi tính”, như thể chỉ cần bước sang mùng Một là mọi thứ sẽ tự nhiên sáng sủa hơn. Cuộc sống ngày thường cũng vì thế mà bớt rôm rả. Quán xá thưa khách, tiếng cười nhỏ dần. Những cuộc hẹn bị hoãn lại vì “để khi nào dư dả hơn”. Người ta uống ít đi, nói ít đi, và lo nhiều hơn. Tôi thấy mình trong đó dè sẻn hơn với tiền, nhưng phung phí hơn với nỗi lo. Có những tối ngồi đếm lại một ngày, chẳng làm được gì to tát, chỉ thấy mình già đi thêm chút nữa. Với những kẻ bán rượu cuối năm là dịp kiếm tiền nhưng năm nay mọi thứ dường như thay đổi. Chai vẫn xếp trên kệ, nhãn vẫn sáng, nhưng người mua thì ngần ngại. Họ cầm lên, đặt xuống, hỏi giá rồi im lặng. Ánh mắt không còn háo hức như những mùa Tết cũ, mà pha lẫn tính toán và mệt mỏi. Rượu vẫn cay, nhưng không đủ nồng để làm người ta quên đi nỗi lo cơm áo. Cuối năm, thay vì gom lời, nhiều người chỉ mong hòa vốn, thở phào là may. Tôi nhận ra năm nay người ta ít nói về ước mơ, mà nói nhiều hơn về việc “ổn là được”. Chỉ cần không nợ thêm, không mất thêm, không gãy thêm chỗ nào là đã xem như thắng. Những kế hoạch dài hơi bị xếp lại, nhường chỗ cho sự thực tế đến lạnh người. Ai cũng học cách thu mình, như con mèo tránh mưa, tìm một góc khô để nằm yên qua mùa. Tết đến gần, phố xá bắt đầu treo đèn, nhưng trong lòng nhiều người ánh sáng vẫn chưa kịp bật. Tôi đứng giữa những ngày cuối năm, tay không cầm rượu, miệng không ngậm thuốc, mà vẫn thấy vị đắng quen thuộc nơi cổ họng. Một năm đầy biến động không phải vì sóng to gió lớn, mà vì những con sóng nhỏ cứ dập đều, đủ để làm người ta kiệt sức. Không biết nên vui hay buồn nữa. Chỉ biết là mình đã sống sót qua năm nay, mang theo vài vết xước vô hình, vài lần hụt hơi, và một sự im lặng rất sâu. Nếu có nâng ly vào đêm giao thừa, chắc cũng chỉ để chúc cho năm sau mọi thứ đỡ nặng nề hơn một chút. Thế là đủ.

About