@ssilverstarss: Filming unboxing in super tiny hotel room in Tokyo >_< @Onitsuka Tiger #onitsukatiger #onitsukatigerballetflats #japan #japanshopping

ssilverstarss
ssilverstarss
Open In TikTok:
Region: JP
Friday 01 May 2026 05:40:15 GMT
8652
129
3
18

Music

Download

Comments

blesssingocean
kemi💌 :
Which store did you go to?
2026-05-19 00:14:58
0
manzanojustine
ᴊᴜsᴛɪɴᴇᴍ :
looove, so cute!
2026-05-01 12:25:11
1
smachna.bulochka
smachna.bulochka :
👍👍👍
2026-05-01 06:28:07
1
To see more videos from user @ssilverstarss, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

ĐẶNG LÊ NGUYÊN VŨ: “TÔI KHÔNG BAO GIỜ QUÊN CÁI NGÀY TĂM TỐI ĐÓ…” Có những động lực không sinh ra từ tham vọng chói lọi, mà từ một vết thương sâu đến mức không thể lành, từ một ký ức đau đớn đến độ trở thành ngọn lửa cháy mãi trong lòng. Với Đặng Lê Nguyên Vũ – người được gọi là “Vua cà phê Việt Nam”, ngọn lửa ấy bắt đầu từ năm ông mới 10 tuổi. “Tôi không bao giờ quên được cái ngày tăm tối đó, khi bố tôi đổ bệnh nặng mà chạy vạy khắp trong dòng tộc không làm sao kiếm đủ 2 triệu đồng cho ông chữa bệnh!” 2 triệu đồng lại từng là bức tường ngăn cách giữa sự sống và cái chết của người cha ông yêu thương nhất. Cậu bé 10 tuổi ngày ấy chỉ biết đứng nhìn mẹ gầy guộc, lặng lẽ bưng từng chồng gạch nặng trĩu, rồi tất tả chạy ra ruộng hái đọt rau lang non mang ra chợ bán từng bó nhỏ, chỉ để có thêm vài nghìn lẻ cứu cha. Nỗi bất lực của một đứa trẻ chứng kiến người thân đau đớn mà không thể làm gì, đã biến thành một lời thề khắc vào xương máu: phải thay đổi, phải thoát khỏi cái nghèo dai dẳng và nhục nhã này – bằng mọi giá. Chính cái ngày tăm tối ấy đã đốt lên trong ông một khát vọng mãnh liệt không gì dập tắt nổi. Ông bỏ lại giấc mơ áo blouse trắng, lao vào thương trường với đôi tay trắng và một trái tim đầy vết sẹo. Từ đó, Trung Nguyên ra đời, lớn lên, và trở thành biểu tượng.
ĐẶNG LÊ NGUYÊN VŨ: “TÔI KHÔNG BAO GIỜ QUÊN CÁI NGÀY TĂM TỐI ĐÓ…” Có những động lực không sinh ra từ tham vọng chói lọi, mà từ một vết thương sâu đến mức không thể lành, từ một ký ức đau đớn đến độ trở thành ngọn lửa cháy mãi trong lòng. Với Đặng Lê Nguyên Vũ – người được gọi là “Vua cà phê Việt Nam”, ngọn lửa ấy bắt đầu từ năm ông mới 10 tuổi. “Tôi không bao giờ quên được cái ngày tăm tối đó, khi bố tôi đổ bệnh nặng mà chạy vạy khắp trong dòng tộc không làm sao kiếm đủ 2 triệu đồng cho ông chữa bệnh!” 2 triệu đồng lại từng là bức tường ngăn cách giữa sự sống và cái chết của người cha ông yêu thương nhất. Cậu bé 10 tuổi ngày ấy chỉ biết đứng nhìn mẹ gầy guộc, lặng lẽ bưng từng chồng gạch nặng trĩu, rồi tất tả chạy ra ruộng hái đọt rau lang non mang ra chợ bán từng bó nhỏ, chỉ để có thêm vài nghìn lẻ cứu cha. Nỗi bất lực của một đứa trẻ chứng kiến người thân đau đớn mà không thể làm gì, đã biến thành một lời thề khắc vào xương máu: phải thay đổi, phải thoát khỏi cái nghèo dai dẳng và nhục nhã này – bằng mọi giá. Chính cái ngày tăm tối ấy đã đốt lên trong ông một khát vọng mãnh liệt không gì dập tắt nổi. Ông bỏ lại giấc mơ áo blouse trắng, lao vào thương trường với đôi tay trắng và một trái tim đầy vết sẹo. Từ đó, Trung Nguyên ra đời, lớn lên, và trở thành biểu tượng.

About