🐻 gấu mỏ Chu 🐻 :
Thanh kiếm vẫn còn vương hơi thở…
như thể chỉ cần một khoảnh khắc thôi, người sẽ quay lại, vẫn đứng đó với nụ cười dịu dàng quen thuộc. Nhưng tất cả chỉ là dư âm một thứ còn sót lại của quá khứ mà không thể chạm tới. Bởi vì Shinobu Kocho… đã hóa hư vô từ rất lâu.
Nơi chiến trường ấy, mọi thứ dường như vẫn còn nguyên vẹn.
Gió vẫn thổi,
trăng vẫn treo lặng lẽ,
và thanh kiếm vẫn nằm đó… mang theo hơi ấm của một người đã không còn tồn tại.
Người ta từng nhìn thấy em cười
một nụ cười nhẹ như cánh bướm chạm gió,
dịu dàng đến mức khiến người ta quên mất rằng em cũng biết đau.
Nhưng đâu ai biết, phía sau nụ cười ấy
là những tháng ngày gồng mình chịu đựng,
là những nỗi mất mát không thể gọi thành lời.
Em không yếu đuối.
Chỉ là em chọn cách mỉm cười…
để che đi tất cả.
Thanh kiếm kia, từng nằm gọn trong tay em,
từng cùng em đi qua bao nhiêu trận chiến,
từng lắng nghe từng nhịp thở, từng nhịp tim
của một con người luôn sống vì người khác.
Giờ đây… nó vẫn còn đó.
Nhưng người cầm kiếm
đã không còn quay lại nữa.
Không có lời từ biệt.
Không có một cái ngoảnh đầu.
Chỉ là một sự biến mất… nhẹ đến mức khiến người ta không kịp nhận ra
rằng em đã rời đi.
Người ta nói, thời gian sẽ khiến mọi thứ phai nhạt.
Nhưng có những ký ức… càng cố quên lại càng rõ.
Như nụ cười của em.
Như ánh mắt của em.
Như cách em tồn tại rồi tan biến như một giấc mơ.
Em giống như một vì sao nhỏ
đã rơi khỏi bầu trời từ rất lâu,
nhưng ánh sáng của nó
vẫn còn lạc lại trong lòng người ở lại.
Thanh kiếm vẫn còn vương hơi thở…
nhưng em thì không.
Và có lẽ, điều đau lòng nhất không phải là việc em đã rời đi,
mà là việc
dù em đã không còn tồn tại,
2026-05-01 16:48:46