@nottaylorbreesey: Finally Friday #farmgirl #OOTD #trending

TaylorBreesey
TaylorBreesey
Open In TikTok:
Region: US
Friday 01 May 2026 19:15:23 GMT
3127
318
7
25

Music

Download

Comments

johnvdven
john :
Love a good jeans
2026-05-02 17:59:04
6
user4709104913541
user4709104913541 :
❣️👀❣️Whewwwwww❣️🔥❣️
2026-05-01 19:40:24
6
bigcountryman629
don :
👀👀👀
2026-05-02 00:42:32
7
bitchin_camero
Bitchin_Camaro :
🥰🥰🥰
2026-05-02 01:15:25
4
millerlitesean
Sean Go :
🔥🔥🔥🔥🔥🔥
2026-05-01 19:24:18
4
schumpi003
schumpi003 :
🌹
2026-05-01 19:23:08
3
moogs2020
Moogs2020 :
😁😁😁
2026-05-19 05:51:41
2
To see more videos from user @nottaylorbreesey, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời bỗng đổi nhịp. Không phải vì ta ham sống hơn trước, mà vì lần đầu tiên, ta biết sợ. Sợ nếu mình rời đi quá sớm, ai sẽ là người nắm  tay con đi qua những khúc cua đầu đời. Khi chưa có con, con người ta dễ liều. * Dễ tin rằng mình mạnh. * Dễ cho rằng vài rủi ro chẳng đáng là gì. * Danh lợi, ước mơ, những cuộc vui phù phiếm đôi khi được đặt cao hơn cả sự an toàn của chính mình. Nhưng rồi : * Chỉ cần một bàn tay bé xíu khẽ nắm lấy  ngón tay * Chỉ cần một ánh nhìn trong veo chưa kịp  biết sợ đời,mọi sự ngang tàng tự nhiên dịu xuống. Không cần ai nhắc. Hai chữ trách nhiệm tự bước vào tim, rất nhẹ, nhưng rất sâu. Từ đó, những nỗi sợ mới hình thành. * Sợ ốm đau. * Sợ tai nạn. * Sợ cả những điều từng xem là vô hại. Không phải vì yếu đi,mà vì đã có một sinh mệnh khiến ta không còn dám sống bất cần. * Con không đòi hỏi ta phải vĩ đại. * Con chỉ cần ta còn ở đó. * Còn đủ tỉnh táo để dắt con qua những ngày chông chênh. * Còn đủ bền bỉ để làm chỗ dựa khi con vấp ngã lần đầu.Và còn đủ kiên nhẫn để ở lại,ngay cả khi cuộc đời nhiều lúc muốn đẩy ta đi rất xa. Có một sự thật ít khi được nói thành lời. Con cái chính là chiếc neo âm thầm giữ con  người ở lại với thực tại. * Không phải bằng ràng buộc,mà bằng tình thương khiến ta tự nguyện sống tử tế hơn. * Không phải bằng mệnh lệnh,mà bằng sự hiện diện khiến ta muốn sống lâu hơn. Cái giá của việc làm cha, làm mẹ,không phải là  mất tự do,mà  * Là học cách cất đi cái tôi ngông cuồng để đổi lấy sự an yên cho một sinh linh khác. * Là chấp nhận chậm lại,để một cuộc đời non nớt có thời gian lớn lên trong bình an. Con người có thể không sợ cả thế giới. Nhưng sẽ run rẩy trước ý nghĩ một ngày nào đó không còn được nhìn thấy con trưởng thành. Run rẩy không vì bản thân,mà vì tình thương đã vượt qua nỗi sợ chính mình. Và có lẽ, Khi ta bắt đầu sống không chỉ cho riêng mình, đó không phải là mất mát. Đó là lúc đời sống mở ra một tầng ý nghĩa khác, sâu hơn, chậm hơn, và nhân hậu hơn. * CÂU CA DAO MÌNH LUÔN KHẮC GHI. Đi khắp thế gian không  ai tốt bằng mẹ Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha. #trietlycuocsong #vunthoigian87 #phunutuoi40 #tiktok #honnhanvagiadinh
Từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời bỗng đổi nhịp. Không phải vì ta ham sống hơn trước, mà vì lần đầu tiên, ta biết sợ. Sợ nếu mình rời đi quá sớm, ai sẽ là người nắm tay con đi qua những khúc cua đầu đời. Khi chưa có con, con người ta dễ liều. * Dễ tin rằng mình mạnh. * Dễ cho rằng vài rủi ro chẳng đáng là gì. * Danh lợi, ước mơ, những cuộc vui phù phiếm đôi khi được đặt cao hơn cả sự an toàn của chính mình. Nhưng rồi : * Chỉ cần một bàn tay bé xíu khẽ nắm lấy ngón tay * Chỉ cần một ánh nhìn trong veo chưa kịp biết sợ đời,mọi sự ngang tàng tự nhiên dịu xuống. Không cần ai nhắc. Hai chữ trách nhiệm tự bước vào tim, rất nhẹ, nhưng rất sâu. Từ đó, những nỗi sợ mới hình thành. * Sợ ốm đau. * Sợ tai nạn. * Sợ cả những điều từng xem là vô hại. Không phải vì yếu đi,mà vì đã có một sinh mệnh khiến ta không còn dám sống bất cần. * Con không đòi hỏi ta phải vĩ đại. * Con chỉ cần ta còn ở đó. * Còn đủ tỉnh táo để dắt con qua những ngày chông chênh. * Còn đủ bền bỉ để làm chỗ dựa khi con vấp ngã lần đầu.Và còn đủ kiên nhẫn để ở lại,ngay cả khi cuộc đời nhiều lúc muốn đẩy ta đi rất xa. Có một sự thật ít khi được nói thành lời. Con cái chính là chiếc neo âm thầm giữ con người ở lại với thực tại. * Không phải bằng ràng buộc,mà bằng tình thương khiến ta tự nguyện sống tử tế hơn. * Không phải bằng mệnh lệnh,mà bằng sự hiện diện khiến ta muốn sống lâu hơn. Cái giá của việc làm cha, làm mẹ,không phải là mất tự do,mà * Là học cách cất đi cái tôi ngông cuồng để đổi lấy sự an yên cho một sinh linh khác. * Là chấp nhận chậm lại,để một cuộc đời non nớt có thời gian lớn lên trong bình an. Con người có thể không sợ cả thế giới. Nhưng sẽ run rẩy trước ý nghĩ một ngày nào đó không còn được nhìn thấy con trưởng thành. Run rẩy không vì bản thân,mà vì tình thương đã vượt qua nỗi sợ chính mình. Và có lẽ, Khi ta bắt đầu sống không chỉ cho riêng mình, đó không phải là mất mát. Đó là lúc đời sống mở ra một tầng ý nghĩa khác, sâu hơn, chậm hơn, và nhân hậu hơn. * CÂU CA DAO MÌNH LUÔN KHẮC GHI. Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha. #trietlycuocsong #vunthoigian87 #phunutuoi40 #tiktok #honnhanvagiadinh

About