@bryancito83992: •lamine yamal x para no verte más #canciones #lamineyamal ##paranovertemas #tipografia

𝔂𝓪𝓲𝓻
𝔂𝓪𝓲𝓻
Open In TikTok:
Region: MX
Friday 01 May 2026 20:14:12 GMT
334807
54000
109
4256

Music

Download

Comments

teampingui202seba
renatto223 :
q paso?
2026-05-02 10:30:59
7
pepinazo51
🐰🌈>Ørina de gatø<🤮🐰 :
Extraño al lamine que jugaba por el club y no por 100 edits de tiktok…
2026-05-04 04:59:26
7
robertin201318
-Robertito- :
El oro es difícil de encontrar porque este video no es popular
2026-05-01 21:49:31
43
naty_a_i_g_
愛 :
cómo se llama la canción
2026-05-03 23:10:19
1
bayronn.__
Byronn :
se extraña a Lamine
2026-05-02 04:41:01
10
nio.masay
niño masay :
talves en otra vida si😢...
2026-05-23 22:02:57
1
ignacio.carrizo64
Ignacio carrizo :
los comentarios 67*
2026-05-05 15:35:19
1
ma.xiu13
aleeu_▫️ :
A..
2026-06-22 02:08:15
0
To see more videos from user @bryancito83992, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Làng tôi ngày ấy nghèo đến mức, cái nghèo trở thành một phần của cảnh vật. Con đường đất chạy ngoằn ngoèo giữa hai hàng tre già, mùa nắng bụi bay mù mịt, mùa mưa bùn quện dính tận gót chân. Những mái nhà lợp rạ xám xịt nép mình bên nhau, như thể chỉ cần gió thổi mạnh hơn một chút là tất cả sẽ cùng run lên. Tôi lớn lên trong một căn nhà như thế, cùng mẹ. Cha mất sớm. Tôi không có ký ức rõ ràng về ông, chỉ biết qua những câu chuyện rời rạc của hàng xóm và bức ảnh đen trắng đã sờn góc được mẹ cất kỹ trong chiếc hòm gỗ. Mẹ chưa bao giờ khóc trước mặt tôi khi nhắc đến cha, nhưng giọng bà lúc nào cũng chùng xuống, như một vết xước không bao giờ lành hẳn. Ngày ấy, mẹ vừa là cha, vừa là mẹ, vừa là cả bầu trời che trên đầu tôi. Sáng nào cũng vậy, khi gà còn chưa kịp gáy lần thứ hai, tôi đã nghe tiếng mẹ lục đục ngoài bếp. Tiếng củi khô lách tách cháy, tiếng nồi niêu chạm nhau khẽ khàng, và mùi khói bếp quyện với mùi cơm. Mẹ thường gọi tôi dậy bằng giọng rất nhẹ: — Dậy đi con, kẻo muộn học. Tôi dụi mắt, nhìn thấy bóng mẹ in trên vách đất, gầy gò, nhỏ bé. Mái tóc mẹ lúc nào cũng búi cao gọn gàng, vài sợi bạc lấp lánh trong ánh lửa bếp. Tôi không biết từ bao giờ tóc mẹ bắt đầu bạc, chỉ biết rằng khi tôi còn rất nhỏ, mẹ đã không còn mái tóc đen dài như trong tấm ảnh cưới đen trắng chụp lúc xưa. Bữa sáng của hai mẹ con thường chỉ là bát cơm nguội chan nước canh rau, hoặc củ khoai luộc chia đôi. Mẹ luôn nhường phần to hơn cho tôi. — Con ăn nhiều vào, còn học cho khỏe. Những buổi trưa hè, nắng đổ lửa trên mái rạ. Tôi nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp, quạt nan phe phẩy trên tay, nghe tiếng ve kêu ran ngoài vườn. Mẹ ngồi bên khung cửa, vá lại từng mảnh áo cũ cho tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, nhưng mỗi lần kim chạm vào vải, tôi lại thấy những vết chai sần hằn rõ trên da mẹ. Có lần tôi hỏi: — Sao tay mẹ xấu thế? Mẹ cười, nụ cười hiền đến lạ: — Tay làm việc nhiều thì nó vậy thôi, con ạ. Lớn lên, con chỉ cần có đôi tay sạch sẽ, đừng khổ như mẹ là được. Tôi đã gật đầu, mà không hiểu hết lời mẹ. Đến khi bước ra đời, va vấp đủ thứ, tôi mới thấy: ẩn trong câu nói giản dị ấy là cả một ước mơ thầm lặng mà mẹ dành cho tôi. Ngày tôi rời làng lên thành phố học, mẹ dậy từ tinh mơ, nấu cho tôi nồi xôi đỗ xanh. Bọc xôi nóng trong chiếc khăn tay cũ, rồi khẽ dúi vào tay tôi. Tôi quay đi thật nhanh, sợ mẹ thấy mắt mình đỏ. .. Nhiều năm trôi qua. Tôi có một công việc ổn định, một căn phòng nhỏ nơi thành phố. Người ta bảo tôi đã “thoát nghèo”...và kể từ đó, tôi cũng ít về quê thăm mẹ hơn, rồi những cuộc điện thoại cũng thưa dần... Cho đến một hôm nhận được tin mẹ trở bệnh, tôi vội vàng thu xếp! Lần đó tôi về thăm nhà, mẹ đã yếu lắm. Mái tóc bạc gần hết, lưng còng xuống như cây tre già sau bao mùa bão. Mẹ nhìn thôi, cười hiền như thuở nhỏ. — Con về rồi à? Tôi nắm lấy tay mẹ, bàn tay gầy guộc, lạnh hơn tôi tưởng. Những vết chai năm xưa vẫn còn đó, như khắc ghi toàn bộ thăng trầm của cả một đời nắng mưa. .... Mẹ mất vào một buổi chiều mùa đông, trời xám xịt, gió thổi hun hút qua vườn. Đám tang đơn sơ, bà con lối xóm đến tiễn mẹ, ai cũng nói: “Bà ấy khổ cả đời vì con”. Tôi đứng lặng trước nấm mộ mới đắp, lòng trống trải. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình thật sự mồ côi. ... Từ ngày mẹ rời xa, căn nhà nhỏ như rộng thêm ra, rộng đến mức nỗi cô đơn có thể vang vọng thành tiếng. Tôi thường ngồi thật lâu bên bếp cũ, nơi từng có bóng mẹ gầy gò nhóm lửa mỗi sớm mai. Ngoài kia, gió vẫn thổi qua hàng tre. Những bữa cơm đủ đầy bây giờ lại nhạt hơn cả bát canh rau ngày xưa. Đêm xuống, tôi vẫn nghe như có tiếng mẹ ho khe khẽ trong góc nhà, một âm thanh quen đến đau lòng. Tôi muốn gọi “mẹ ơi” thêm một lần, nhưng khoảng không chỉ trả lời bằng sự im lặng lạnh lẽo. Người ta bảo thời gian sẽ làm dịu nỗi đau, nhưng có lẽ, thời gian chỉ khiến nỗi nhớ dài thêm. Mỗi bước tôi đi trong đời sau này đều mang theo bóng dáng mẹ phía sau lưng, âm thầm mà bền bỉ. Và tôi biết, dù đã đi rất xa, tôi vẫn mãi là đứa con nhỏ trong vòng tay yêu thương không còn hiện hữu ấy!
Làng tôi ngày ấy nghèo đến mức, cái nghèo trở thành một phần của cảnh vật. Con đường đất chạy ngoằn ngoèo giữa hai hàng tre già, mùa nắng bụi bay mù mịt, mùa mưa bùn quện dính tận gót chân. Những mái nhà lợp rạ xám xịt nép mình bên nhau, như thể chỉ cần gió thổi mạnh hơn một chút là tất cả sẽ cùng run lên. Tôi lớn lên trong một căn nhà như thế, cùng mẹ. Cha mất sớm. Tôi không có ký ức rõ ràng về ông, chỉ biết qua những câu chuyện rời rạc của hàng xóm và bức ảnh đen trắng đã sờn góc được mẹ cất kỹ trong chiếc hòm gỗ. Mẹ chưa bao giờ khóc trước mặt tôi khi nhắc đến cha, nhưng giọng bà lúc nào cũng chùng xuống, như một vết xước không bao giờ lành hẳn. Ngày ấy, mẹ vừa là cha, vừa là mẹ, vừa là cả bầu trời che trên đầu tôi. Sáng nào cũng vậy, khi gà còn chưa kịp gáy lần thứ hai, tôi đã nghe tiếng mẹ lục đục ngoài bếp. Tiếng củi khô lách tách cháy, tiếng nồi niêu chạm nhau khẽ khàng, và mùi khói bếp quyện với mùi cơm. Mẹ thường gọi tôi dậy bằng giọng rất nhẹ: — Dậy đi con, kẻo muộn học. Tôi dụi mắt, nhìn thấy bóng mẹ in trên vách đất, gầy gò, nhỏ bé. Mái tóc mẹ lúc nào cũng búi cao gọn gàng, vài sợi bạc lấp lánh trong ánh lửa bếp. Tôi không biết từ bao giờ tóc mẹ bắt đầu bạc, chỉ biết rằng khi tôi còn rất nhỏ, mẹ đã không còn mái tóc đen dài như trong tấm ảnh cưới đen trắng chụp lúc xưa. Bữa sáng của hai mẹ con thường chỉ là bát cơm nguội chan nước canh rau, hoặc củ khoai luộc chia đôi. Mẹ luôn nhường phần to hơn cho tôi. — Con ăn nhiều vào, còn học cho khỏe. Những buổi trưa hè, nắng đổ lửa trên mái rạ. Tôi nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp, quạt nan phe phẩy trên tay, nghe tiếng ve kêu ran ngoài vườn. Mẹ ngồi bên khung cửa, vá lại từng mảnh áo cũ cho tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, nhưng mỗi lần kim chạm vào vải, tôi lại thấy những vết chai sần hằn rõ trên da mẹ. Có lần tôi hỏi: — Sao tay mẹ xấu thế? Mẹ cười, nụ cười hiền đến lạ: — Tay làm việc nhiều thì nó vậy thôi, con ạ. Lớn lên, con chỉ cần có đôi tay sạch sẽ, đừng khổ như mẹ là được. Tôi đã gật đầu, mà không hiểu hết lời mẹ. Đến khi bước ra đời, va vấp đủ thứ, tôi mới thấy: ẩn trong câu nói giản dị ấy là cả một ước mơ thầm lặng mà mẹ dành cho tôi. Ngày tôi rời làng lên thành phố học, mẹ dậy từ tinh mơ, nấu cho tôi nồi xôi đỗ xanh. Bọc xôi nóng trong chiếc khăn tay cũ, rồi khẽ dúi vào tay tôi. Tôi quay đi thật nhanh, sợ mẹ thấy mắt mình đỏ. .. Nhiều năm trôi qua. Tôi có một công việc ổn định, một căn phòng nhỏ nơi thành phố. Người ta bảo tôi đã “thoát nghèo”...và kể từ đó, tôi cũng ít về quê thăm mẹ hơn, rồi những cuộc điện thoại cũng thưa dần... Cho đến một hôm nhận được tin mẹ trở bệnh, tôi vội vàng thu xếp! Lần đó tôi về thăm nhà, mẹ đã yếu lắm. Mái tóc bạc gần hết, lưng còng xuống như cây tre già sau bao mùa bão. Mẹ nhìn thôi, cười hiền như thuở nhỏ. — Con về rồi à? Tôi nắm lấy tay mẹ, bàn tay gầy guộc, lạnh hơn tôi tưởng. Những vết chai năm xưa vẫn còn đó, như khắc ghi toàn bộ thăng trầm của cả một đời nắng mưa. .... Mẹ mất vào một buổi chiều mùa đông, trời xám xịt, gió thổi hun hút qua vườn. Đám tang đơn sơ, bà con lối xóm đến tiễn mẹ, ai cũng nói: “Bà ấy khổ cả đời vì con”. Tôi đứng lặng trước nấm mộ mới đắp, lòng trống trải. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình thật sự mồ côi. ... Từ ngày mẹ rời xa, căn nhà nhỏ như rộng thêm ra, rộng đến mức nỗi cô đơn có thể vang vọng thành tiếng. Tôi thường ngồi thật lâu bên bếp cũ, nơi từng có bóng mẹ gầy gò nhóm lửa mỗi sớm mai. Ngoài kia, gió vẫn thổi qua hàng tre. Những bữa cơm đủ đầy bây giờ lại nhạt hơn cả bát canh rau ngày xưa. Đêm xuống, tôi vẫn nghe như có tiếng mẹ ho khe khẽ trong góc nhà, một âm thanh quen đến đau lòng. Tôi muốn gọi “mẹ ơi” thêm một lần, nhưng khoảng không chỉ trả lời bằng sự im lặng lạnh lẽo. Người ta bảo thời gian sẽ làm dịu nỗi đau, nhưng có lẽ, thời gian chỉ khiến nỗi nhớ dài thêm. Mỗi bước tôi đi trong đời sau này đều mang theo bóng dáng mẹ phía sau lưng, âm thầm mà bền bỉ. Và tôi biết, dù đã đi rất xa, tôi vẫn mãi là đứa con nhỏ trong vòng tay yêu thương không còn hiện hữu ấy!

About