@chrisorb: apple cider vinegar can help with cravings and digestion, pre and post probiotics can help with keeping your gut healthy, and ashwagandha can help with better mood. #goli #ashwagandha #applecidervinegar #probiotics #prebiotics Results may vary. Consult with doctor.

chrisorb
chrisorb
Open In TikTok:
Region: US
Saturday 02 May 2026 05:23:57 GMT
99802
361
3
66

Music

Download

Comments

bio.balance1
Finance Richie Rich :
good
2026-05-24 18:29:06
0
ronaldinhogoat00
ronaldinhogoat🇧🇷🇧🇷🇧🇷#10 :
@⊹ᡣ𐭩🇲🇽🇵🇸
2026-05-05 20:34:20
1
spydahefner
Spyda Hefner🕸️ :
@c.beachum get right bro 💯
2026-05-04 16:50:36
1
To see more videos from user @chrisorb, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuộc đời không phải lúc nào cũng là thứ làm chúng ta đau nhất. Nhiều khi, chính cách con người đối xử với nhau mới là điều khiến một người gục ngã. Tôi đã từng suy nghĩ rất nhiều về câu nói đó. Bởi càng đi qua nhiều chuyện, tôi càng nhận ra có những nỗi đau không đến từ cuộc đời. Mà đến từ cách con người đối xử với nhau. Một cơn mưa rồi cũng tạnh. Một khó khăn rồi cũng qua. Một biến cố rồi cũng sẽ trở thành chuyện cũ. Nhưng có những lời nói vô tình của một người lại ở lại trong lòng người khác rất lâu. Có những sự lạnh nhạt tưởng chừng nhỏ bé lại đủ khiến một người mất ngủ nhiều đêm. Có những lần quay lưng của người mình tin tưởng khiến ta mất rất nhiều năm để học cách tin vào người khác thêm một lần nữa. Cuộc đời vốn dĩ chỉ là những tháng ngày nối tiếp nhau. Nhưng lòng người mới là thứ làm cho những tháng ngày ấy trở nên ấm áp hay lạnh lẽo. Chúng ta thường nghĩ một người gục ngã vì nghèo khó. Vì thất bại. Vì những biến cố lớn lao. Nhưng thật ra có những người đã đi qua tất cả những điều ấy mà vẫn đứng vững. Điều khiến họ kiệt sức đôi khi chỉ là việc không tìm thấy một chút dịu dàng nào giữa cuộc đời này. Là lúc họ sai một lần và bị phán xét như thể chưa từng làm điều gì đúng. Là lúc họ vấp ngã và thay vì được đỡ dậy, người ta lại đứng nhìn. Là lúc họ đang mang đầy vết thương nhưng vẫn phải nghe những lời làm đau thêm. Tôi luôn nghĩ, con người vốn không cần quá nhiều để sống tiếp. Đôi khi chỉ cần một chút cảm thông. Một chút bao dung. Một chút tử tế. Nhưng tiếc là chúng ta lại thường hào phóng với người lạ và khắt khe với những người ở gần mình nhất. Chúng ta dễ dàng tha thứ cho chính mình nhưng lại khó lòng bỏ qua lỗi lầm của người khác. Chúng ta mong được thấu hiểu nhưng lại quên lắng nghe. Mong được yêu thương nhưng lại quên cách yêu thương. Đến cuối cùng, điều đáng buồn nhất không phải là cuộc đời có bao nhiêu giông bão. Mà là giữa những giông bão ấy, con người lại tiếp tục làm đau nhau. Và có lẽ, sự tử tế thật sự không nằm ở những điều lớn lao. Mà nằm ở việc khi mình có cơ hội làm một người tổn thương, mình chọn dịu dàng. Khi có cơ hội phán xét, mình chọn thấu hiểu. Khi có thể đóng sầm một cánh cửa trước mặt ai đó, mình chọn để lại cho họ một lối đi. Bởi ai cũng đang mang trong lòng những câu chuyện riêng mà người khác không biết. Ai cũng có những ngày rất khó khăn. Và biết đâu, sự nhẹ nhàng của mình hôm nay lại chính là điều giữ một người ở lại với cuộc đời thêm một chút nữa. Có lẽ cuộc đời chưa bao giờ quá tàn nhẫn. Chỉ là đôi khi, con người quên mất cách dịu dàng với nhau mà thôi.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng là thứ làm chúng ta đau nhất. Nhiều khi, chính cách con người đối xử với nhau mới là điều khiến một người gục ngã. Tôi đã từng suy nghĩ rất nhiều về câu nói đó. Bởi càng đi qua nhiều chuyện, tôi càng nhận ra có những nỗi đau không đến từ cuộc đời. Mà đến từ cách con người đối xử với nhau. Một cơn mưa rồi cũng tạnh. Một khó khăn rồi cũng qua. Một biến cố rồi cũng sẽ trở thành chuyện cũ. Nhưng có những lời nói vô tình của một người lại ở lại trong lòng người khác rất lâu. Có những sự lạnh nhạt tưởng chừng nhỏ bé lại đủ khiến một người mất ngủ nhiều đêm. Có những lần quay lưng của người mình tin tưởng khiến ta mất rất nhiều năm để học cách tin vào người khác thêm một lần nữa. Cuộc đời vốn dĩ chỉ là những tháng ngày nối tiếp nhau. Nhưng lòng người mới là thứ làm cho những tháng ngày ấy trở nên ấm áp hay lạnh lẽo. Chúng ta thường nghĩ một người gục ngã vì nghèo khó. Vì thất bại. Vì những biến cố lớn lao. Nhưng thật ra có những người đã đi qua tất cả những điều ấy mà vẫn đứng vững. Điều khiến họ kiệt sức đôi khi chỉ là việc không tìm thấy một chút dịu dàng nào giữa cuộc đời này. Là lúc họ sai một lần và bị phán xét như thể chưa từng làm điều gì đúng. Là lúc họ vấp ngã và thay vì được đỡ dậy, người ta lại đứng nhìn. Là lúc họ đang mang đầy vết thương nhưng vẫn phải nghe những lời làm đau thêm. Tôi luôn nghĩ, con người vốn không cần quá nhiều để sống tiếp. Đôi khi chỉ cần một chút cảm thông. Một chút bao dung. Một chút tử tế. Nhưng tiếc là chúng ta lại thường hào phóng với người lạ và khắt khe với những người ở gần mình nhất. Chúng ta dễ dàng tha thứ cho chính mình nhưng lại khó lòng bỏ qua lỗi lầm của người khác. Chúng ta mong được thấu hiểu nhưng lại quên lắng nghe. Mong được yêu thương nhưng lại quên cách yêu thương. Đến cuối cùng, điều đáng buồn nhất không phải là cuộc đời có bao nhiêu giông bão. Mà là giữa những giông bão ấy, con người lại tiếp tục làm đau nhau. Và có lẽ, sự tử tế thật sự không nằm ở những điều lớn lao. Mà nằm ở việc khi mình có cơ hội làm một người tổn thương, mình chọn dịu dàng. Khi có cơ hội phán xét, mình chọn thấu hiểu. Khi có thể đóng sầm một cánh cửa trước mặt ai đó, mình chọn để lại cho họ một lối đi. Bởi ai cũng đang mang trong lòng những câu chuyện riêng mà người khác không biết. Ai cũng có những ngày rất khó khăn. Và biết đâu, sự nhẹ nhàng của mình hôm nay lại chính là điều giữ một người ở lại với cuộc đời thêm một chút nữa. Có lẽ cuộc đời chưa bao giờ quá tàn nhẫn. Chỉ là đôi khi, con người quên mất cách dịu dàng với nhau mà thôi. "Có những người không gục ngã trước giông bão của cuộc đời, họ chỉ gục ngã vì đi qua giông bão mà không gặp được một chút dịu dàng nào từ lòng người." | Người bán hoa cúc dại | #Gã #goccuaga #dalat

About