@tcd_njr: "来,最痛的不是失去,而是眼睁睁看着你幸福地牵着别人的手" "Hóa ra, thứ đau nhất không phải là mất đi, mà là nhìn thấy em hạnh phúc bên một người khác." #neymarjr10 #xuhuongbongda #xuhuong #brasil🇧🇷 #njr10

Coong 𝐃𝐚𝐧𝐡⚡🇧🇷
Coong 𝐃𝐚𝐧𝐡⚡🇧🇷
Open In TikTok:
Region: VN
Saturday 02 May 2026 05:47:51 GMT
1133598
98128
716
96974

Music

Download

Comments

k.miah78
Goku đại đế siêu cấp bá khí :
neymar nói thật à ae
2026-05-02 18:18:09
5890
zidanehh5
quy. :
a ney đá world cup không e xin cho
2026-05-02 15:33:35
726
user9075447068578
dbdbhshsnzbx :
AI hay giả v mn
2026-05-03 08:07:36
12
ndzhehe2
Dep zai nhin em di ben ai :
Vãi neymaar nói thật hả
2026-05-05 04:16:46
40
kenzokuhere
Kenzoku. :
anh mar nói v r thì ae mình cx ok đi
2026-06-29 08:34:12
1
hayghenvadien
冰 :
ảnh nói thiệt hả
2026-05-05 04:05:35
10
hoangnamk201
Nam thích tập Muay 😗 :
Neymar đã nói vậy thì ok đi ae
2026-05-03 10:55:40
7
toilanguoi2323
Chầu môn khủ dội 🌊 :
Anh ney đã nói đến v r
2026-05-03 05:42:56
39
nguyenlinhdaden215
24 giờ doggy. :
Neymar chứ không phải là Thuyên đâu Neymar ạ.
2026-05-02 17:07:59
9
44hnhttrng
10 Forever :
em hiểu r
2026-05-02 16:42:07
5
quanggthaii_24
QuanggThaii :
neymar đã từng nói
2026-05-03 00:26:29
6
copieewz
ha giang :
anh tôi đó mng
2026-05-03 05:51:37
8
ntglbc
￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ :
Neymar nói vậy thì ae cứ ok đi
2026-05-03 13:05:32
5
vuatayvin.com
Cậu bé tự kỷ :
Ney đã nói dậy ròi mn cứ oke đi
2026-05-27 12:19:06
1
nuhoangrauma153
đẹp gái cac 2 mét :
rất vui khi ney đá WC nhưng rất tiếc cho slot của AN THUYÊN
2026-06-25 14:50:20
1
inguy_enn
.nguyen :
như thật
2026-05-10 13:37:39
0
nhc.chy45
bùm💥 :
tui xác nhận ney nói thật nha hôm đấy ngồi kế bên nghe
2026-05-29 19:00:06
1
neyt_pmt
minhtienpromax :
Neymar nói thật nhé ae lúc đó tui ngồi ngay cạnh
2026-05-07 01:25:21
2
vunayratcang
long G :
tôi không đồng ý với cách nói đạo lí như vậy
2026-05-03 13:03:52
2
To see more videos from user @tcd_njr, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cậu muốn làm bác sĩ từ năm mười bảy tuổi. Không phải vì gia đình có ai theo ngành y. Chỉ một lần đứng ngoài hành lang bệnh viện, cậu nhìn thấy một bác sĩ đi qua giữa những người đang lo lắng. Người ấy bước rất bình thản, như thể chỉ cần mình còn ở đó thì mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết. Từ hôm ấy, cậu tin rằng trở thành bác sĩ là một cách để làm cho người khác bớt sợ. Nhưng kỳ thi đại học không có lòng thương người. Lần thứ nhất, cậu trượt. Lần thứ hai, cậu lại trượt. Lần thứ ba, cậu chỉ thiếu vài điểm. Đến lần thứ tư, cậu gấp tờ giấy báo điểm lại, bỏ vào ngăn kéo rồi đi xin việc ở một quán ăn. Cậu làm phụ bếp. Sáng thái rau, trưa rửa chén, tối đứng bên bếp nóng đến mức chiếc áo lúc nào cũng ướt đẫm. Cậu ghét công việc ấy. Ghét mùi dầu mỡ bám vào tóc, ghét tiếng dao trên thớt, và ghét những buổi tối trở về, đặt đôi bàn tay xuống bàn rồi nghĩ: Chúng chẳng giống đôi bàn tay của một bác sĩ chút nào. Chị gái cậu thường ghé quán vào cuối tuần. Mẹ mất sớm nên cậu được chị chăm sóc từ bé. Chị không bao giờ hỏi bao giờ cậu thi lại. Chỉ nhìn cậu ăn vội bát cơm rồi bảo: “Ăn chậm thôi. Người ta tưởng quán này bỏ đói nhân viên.” Một lần chị hỏi: “Em còn muốn làm bác sĩ không?” Cậu cúi xuống. “Chắc hết rồi.” Chị không nói gì, chỉ gắp thêm cho cậu một miếng thịt.  Một sáng nọ, cậu nhờ chị mua giúp chai dầu gội vì đã hết. Chị ậm ừ: “Biết rồi.” Đó là cuộc nói chuyện cuối cùng.  Chiều hôm ấy, chị gặp tai nạn. Cậu chạy đến bệnh viện trong bộ quần áo còn vương mùi dầu mỡ. Nhưng người ta không thể giữ chị lại. Đêm đầu tiên sau tang lễ, hai đứa trẻ ngủ lại nhà cậu. Đứa nhỏ ôm chiếc gối của mẹ, hỏi: “Cậu ơi, mai mẹ có về không?” Cậu đứng bên cửa rất lâu. “Không.” Nó im lặng rồi hỏi: “Thế từ mai ai mua kem cho con?” “Cậu.” “Cậu biết mua vị dâu không?” “Biết.” “Thế được rồi.” Nó nhắm mắt, như thể chỉ cần giải quyết xong chuyện cây kem, thế giới đã có thể tiếp tục. Ngày hôm sau, cậu đưa hai đứa trẻ về sống cùng mình. Buổi sáng cậu vẫn đi phụ bếp, tối dạy chúng học. Có hôm chúng sốt, cậu thức trắng đêm đặt khăn lên trán. Có hôm chúng khóc vì nhớ mẹ, cậu chẳng biết nói gì, chỉ ngồi bên cạnh. Cậu dần học cách đo nhiệt độ, pha thuốc và nhận ra khi nào cần đưa chúng đến bệnh viện. Một tối, đứa nhỏ hỏi: “Cậu ơi, sao cậu biết nhiều thứ vậy?” “Cậu đâu có biết nhiều.” Nó chỉ vào hộp thuốc: “Nhiều mà. Cậu biết thuốc nào đắng. Nhưng cậu biết thuốc nào uống xong được ăn kem.” Cậu nhìn nó rồi bật cười. Nhiều năm sau, cậu vẫn không trở thành bác sĩ. Cậu mở một quán ăn nhỏ. Rồi hai đứa trẻ lớn lên, đứa lớn đi học xa, đứa nhỏ mỗi khi bị cảm lại gọi: “Cậu ơi, thuốc này có được ăn kem không?” Cậu luôn trả lời: “Không.” Rồi vài giây sau lại nói: “Nhưng nếu đỡ rồi thì được.” Ngày đứa lớn tốt nghiệp đại học, nó tặng cậu một chiếc áo sơ mi mới. “Cậu mặc cái này đi. Áo cũ của cậu nhìn giống người phụ bếp quá.” Cậu cười: “Cậu vốn là phụ bếp mà.” Nó lắc đầu: “Không. Cậu là cậu.” Đêm ấy, cậu mở ngăn kéo. Tờ giấy báo điểm của bốn lần thi trượt vẫn nằm đó. Bên cạnh là mảnh giấy nhỏ đã nhàu, mang nét chữ của chị: “Mặt mũi thế này làm bác sĩ bệnh nhân sợ thêm. Cứ làm em trai chị là giỏi nhất rồi.” Cậu nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Bật cười. Rồi lại khóc. Ngày ấy, cậu nghĩ làm bác sĩ là phải cứu một người khỏi bệnh tật. Bây giờ cậu mới hiểu: Đôi khi cứu một người chỉ đơn giản là thức cùng họ qua một đêm sốt, ngồi bên cạnh lúc họ sợ hãi, hoặc mua cho họ một cây kem khi họ khỏe lại. Cậu chưa từng mặc chiếc áo blouse trắng. Nhưng có những đêm, khi một đứa trẻ sốt nằm trong vòng tay mình, cậu hiểu vì sao ngày xưa mình muốn làm bác sĩ. Có lẽ ước mơ không phải lúc nào cũng chết đi khi con đường dẫn đến nó khép lại. Đôi khi, nó chỉ lặng lẽ đổi cách gọi. Đổi hình hài. Và đến một ngày, ta mới nhận ra: Điều mình từng muốn trở thành không nhất thiết phải mang đúng khuôn mặt của giấc mơ năm mười bảy tuổi. Có những ước mơ không đưa ta tới một nghề nghiệp. Chúng dạy ta một cách yêu thương. Và rồi, sau rất nhiều năm, ta mới nhận ra: Mình đã sống đúng với ước mơ ấy từ lâu chỉ là nó đã mang một cái tên khác.
Cậu muốn làm bác sĩ từ năm mười bảy tuổi. Không phải vì gia đình có ai theo ngành y. Chỉ một lần đứng ngoài hành lang bệnh viện, cậu nhìn thấy một bác sĩ đi qua giữa những người đang lo lắng. Người ấy bước rất bình thản, như thể chỉ cần mình còn ở đó thì mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết. Từ hôm ấy, cậu tin rằng trở thành bác sĩ là một cách để làm cho người khác bớt sợ. Nhưng kỳ thi đại học không có lòng thương người. Lần thứ nhất, cậu trượt. Lần thứ hai, cậu lại trượt. Lần thứ ba, cậu chỉ thiếu vài điểm. Đến lần thứ tư, cậu gấp tờ giấy báo điểm lại, bỏ vào ngăn kéo rồi đi xin việc ở một quán ăn. Cậu làm phụ bếp. Sáng thái rau, trưa rửa chén, tối đứng bên bếp nóng đến mức chiếc áo lúc nào cũng ướt đẫm. Cậu ghét công việc ấy. Ghét mùi dầu mỡ bám vào tóc, ghét tiếng dao trên thớt, và ghét những buổi tối trở về, đặt đôi bàn tay xuống bàn rồi nghĩ: Chúng chẳng giống đôi bàn tay của một bác sĩ chút nào. Chị gái cậu thường ghé quán vào cuối tuần. Mẹ mất sớm nên cậu được chị chăm sóc từ bé. Chị không bao giờ hỏi bao giờ cậu thi lại. Chỉ nhìn cậu ăn vội bát cơm rồi bảo: “Ăn chậm thôi. Người ta tưởng quán này bỏ đói nhân viên.” Một lần chị hỏi: “Em còn muốn làm bác sĩ không?” Cậu cúi xuống. “Chắc hết rồi.” Chị không nói gì, chỉ gắp thêm cho cậu một miếng thịt. Một sáng nọ, cậu nhờ chị mua giúp chai dầu gội vì đã hết. Chị ậm ừ: “Biết rồi.” Đó là cuộc nói chuyện cuối cùng. Chiều hôm ấy, chị gặp tai nạn. Cậu chạy đến bệnh viện trong bộ quần áo còn vương mùi dầu mỡ. Nhưng người ta không thể giữ chị lại. Đêm đầu tiên sau tang lễ, hai đứa trẻ ngủ lại nhà cậu. Đứa nhỏ ôm chiếc gối của mẹ, hỏi: “Cậu ơi, mai mẹ có về không?” Cậu đứng bên cửa rất lâu. “Không.” Nó im lặng rồi hỏi: “Thế từ mai ai mua kem cho con?” “Cậu.” “Cậu biết mua vị dâu không?” “Biết.” “Thế được rồi.” Nó nhắm mắt, như thể chỉ cần giải quyết xong chuyện cây kem, thế giới đã có thể tiếp tục. Ngày hôm sau, cậu đưa hai đứa trẻ về sống cùng mình. Buổi sáng cậu vẫn đi phụ bếp, tối dạy chúng học. Có hôm chúng sốt, cậu thức trắng đêm đặt khăn lên trán. Có hôm chúng khóc vì nhớ mẹ, cậu chẳng biết nói gì, chỉ ngồi bên cạnh. Cậu dần học cách đo nhiệt độ, pha thuốc và nhận ra khi nào cần đưa chúng đến bệnh viện. Một tối, đứa nhỏ hỏi: “Cậu ơi, sao cậu biết nhiều thứ vậy?” “Cậu đâu có biết nhiều.” Nó chỉ vào hộp thuốc: “Nhiều mà. Cậu biết thuốc nào đắng. Nhưng cậu biết thuốc nào uống xong được ăn kem.” Cậu nhìn nó rồi bật cười. Nhiều năm sau, cậu vẫn không trở thành bác sĩ. Cậu mở một quán ăn nhỏ. Rồi hai đứa trẻ lớn lên, đứa lớn đi học xa, đứa nhỏ mỗi khi bị cảm lại gọi: “Cậu ơi, thuốc này có được ăn kem không?” Cậu luôn trả lời: “Không.” Rồi vài giây sau lại nói: “Nhưng nếu đỡ rồi thì được.” Ngày đứa lớn tốt nghiệp đại học, nó tặng cậu một chiếc áo sơ mi mới. “Cậu mặc cái này đi. Áo cũ của cậu nhìn giống người phụ bếp quá.” Cậu cười: “Cậu vốn là phụ bếp mà.” Nó lắc đầu: “Không. Cậu là cậu.” Đêm ấy, cậu mở ngăn kéo. Tờ giấy báo điểm của bốn lần thi trượt vẫn nằm đó. Bên cạnh là mảnh giấy nhỏ đã nhàu, mang nét chữ của chị: “Mặt mũi thế này làm bác sĩ bệnh nhân sợ thêm. Cứ làm em trai chị là giỏi nhất rồi.” Cậu nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Bật cười. Rồi lại khóc. Ngày ấy, cậu nghĩ làm bác sĩ là phải cứu một người khỏi bệnh tật. Bây giờ cậu mới hiểu: Đôi khi cứu một người chỉ đơn giản là thức cùng họ qua một đêm sốt, ngồi bên cạnh lúc họ sợ hãi, hoặc mua cho họ một cây kem khi họ khỏe lại. Cậu chưa từng mặc chiếc áo blouse trắng. Nhưng có những đêm, khi một đứa trẻ sốt nằm trong vòng tay mình, cậu hiểu vì sao ngày xưa mình muốn làm bác sĩ. Có lẽ ước mơ không phải lúc nào cũng chết đi khi con đường dẫn đến nó khép lại. Đôi khi, nó chỉ lặng lẽ đổi cách gọi. Đổi hình hài. Và đến một ngày, ta mới nhận ra: Điều mình từng muốn trở thành không nhất thiết phải mang đúng khuôn mặt của giấc mơ năm mười bảy tuổi. Có những ước mơ không đưa ta tới một nghề nghiệp. Chúng dạy ta một cách yêu thương. Và rồi, sau rất nhiều năm, ta mới nhận ra: Mình đã sống đúng với ước mơ ấy từ lâu chỉ là nó đã mang một cái tên khác.

About