dtmphuong_ :
Thực ra bản thân ai cũng biết vì sao như vậy. Giống như một đường kẻ ranh giới vậy, một cái “ngưỡng”, lúc nhận ra mọi thứ vượt ngưỡng rồi thì chẳng có lý do gì để giải thích nữa. Nó lặng lẽ đến, âm thầm một cách rất nhẹ nhàng, bản thân còn không biết vì sao lại nhẹ bẫng đến vậy.
Tôi thích khoảng khắc đó, chúng ta vượt qua được khoảng thời gian cực đoan bằng một khoảnh khắc tích cực, nhẹ lòng nhiều hơn là tiếc nuối.
Bản thân cũng là người trải qua giây phút đó: một buổi chiều bình thường, công việc vẫn bủa vây, 10 phút trước vẫn còn nhắn tin săn sóc nhau như chưa hề có chuyện gì, vậy mà chỉ một khoảnh khắc thôi - tôi thấy mệt rồi - xoá dòng chữ còn đang soạn dở với họ - dứt khoát bước ra khỏi mối quan hệ vốn dĩ nghĩ là cả đời hi sinh và yêu thương nhau. Vỏn vẹn chỉ 20-30s. Mọi thứ nhẹ bẫng.
Tôi không giải thích, họ cũng không hỏi, vì bản thân ai cũng hiểu chỉ là cố chấp không nói ra.
Đến bây giờ tôi vẫn chưa một lần lục lại tin nhắn đó để đọc lại, không phải không dám mà vì biết cảm giác đó, khoảnh khắc đó chỉ nên đến một lần rồi thôi, hơn nữa thì không ổn.
Dù tôi vẫn còn nhớ rất rõ hôm ấy - Một ngày bận bình thường gần cuối tuần - anh nhắn “Tối đi ăn nha, nhớ quá” - “Nhớ gì?” - “Gần cả tuần không gặp nhau rồi.” - “Phải làm quen dần thôi, vì có ai gặp ai được cả đời đâu.”
Chỉ thế, rồi thôi.
2026-05-03 06:51:37