@fox._.cos: #HonkaiStarRail #cyrene #honkaistarrailcosplay #cyrenecosplay

Crazy Fox
Crazy Fox
Open In TikTok:
Region: DE
Saturday 02 May 2026 14:21:39 GMT
786
127
5
0

Music

Download

Comments

.mininecosplay
𝄞 MinMin :
2026-05-03 02:55:39
1
chriskneip872
chriskneip872 :
🥰🥰🥵🥵
2026-05-06 11:20:58
1
bio_3d
bio_3d :
👏
2026-05-02 14:26:52
1
To see more videos from user @fox._.cos, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Mình quen nhau qua mạng, quen nhau 2 năm, anh còn nhớ ngày đầu tiên 2 ta nhắn tin với nhau là khi em rep story của anh, sau đó 2 ta dần trở nên thân thiết, rồi tới ngày em tỏ tình anh (28/6/2023) em tỏ tình anh, chỉ vài dòng tin nhắn vu vơ nhưng lại gắn kết hai đứa. Lúc ấy, anh vốn dè dặt, sợ ảo tưởng, sợ những hứa hẹn không thật. Nhưng rồi em đến, dịu dàng nói “Em không bỏ anh đâu, em chỉ sợ anh bỏ em thôi” Chỉ một câu thôi, anh đã tin, đã thấy lòng mình ấm lại, như tìm được nơi để dựa vào. Thời gian đầu, em giữ lời, em nhắn tin mỗi tối, em gọi cho anh chỉ để nói vài câu ngắn ngủi. Anh hạnh phúc, ngây dại nghĩ rằng, chắc có lẽ mình đã gặp đúng người. Nhưng dần dần, mọi thứ đổi thay. Em bắt đầu bận, bắt đầu quên, rồi bắt đầu im lặng. Một lời hứa hôm qua, nay đã trở thành ký ức xa xôi. Anh vẫn ngồi chờ, tự trấn an mình rằng em chỉ mệt, chỉ chưa kịp. Nhưng càng chờ, anh càng thấy khoảng cách giữa hai người rộng ra. Hóa ra, lời hứa chẳng thể giữ chân ai. Nó chỉ khiến kẻ tin trở nên dại khờ, còn kẻ quên thì bước đi nhẹ nhàng. Anh giữ lời, còn em buông bỏ. Anh nhớ, còn em đã quên. Giờ đây, khi nhìn lại, anh thấy mình như kẻ ngốc, đem cả trái tim gửi gắm vào một câu nói mong manh. Lời hứa em từng thốt ra, anh ôm chặt như báu vật, còn em thì buông nhẹ như chưa từng tồn tại. Hóa ra khoảng cách không nằm ở màn hình, mà nằm ở trái tim đã thôi còn hướng về nhau. Anh vẫn nhớ từng chữ em nói, từng cảm giác yên lòng khi đọc lại tin nhắn ấy, nhưng tất cả giờ chỉ khiến anh đau thêm. Sau cùng, lời hứa cũng chẳng giữ nổi một người. Nó đẹp, nhưng ngắn ngủi, nó dịu dàng, nhưng cũng tàn nhẫn. Và điều tàn nhẫn nhất…
Mình quen nhau qua mạng, quen nhau 2 năm, anh còn nhớ ngày đầu tiên 2 ta nhắn tin với nhau là khi em rep story của anh, sau đó 2 ta dần trở nên thân thiết, rồi tới ngày em tỏ tình anh (28/6/2023) em tỏ tình anh, chỉ vài dòng tin nhắn vu vơ nhưng lại gắn kết hai đứa. Lúc ấy, anh vốn dè dặt, sợ ảo tưởng, sợ những hứa hẹn không thật. Nhưng rồi em đến, dịu dàng nói “Em không bỏ anh đâu, em chỉ sợ anh bỏ em thôi” Chỉ một câu thôi, anh đã tin, đã thấy lòng mình ấm lại, như tìm được nơi để dựa vào. Thời gian đầu, em giữ lời, em nhắn tin mỗi tối, em gọi cho anh chỉ để nói vài câu ngắn ngủi. Anh hạnh phúc, ngây dại nghĩ rằng, chắc có lẽ mình đã gặp đúng người. Nhưng dần dần, mọi thứ đổi thay. Em bắt đầu bận, bắt đầu quên, rồi bắt đầu im lặng. Một lời hứa hôm qua, nay đã trở thành ký ức xa xôi. Anh vẫn ngồi chờ, tự trấn an mình rằng em chỉ mệt, chỉ chưa kịp. Nhưng càng chờ, anh càng thấy khoảng cách giữa hai người rộng ra. Hóa ra, lời hứa chẳng thể giữ chân ai. Nó chỉ khiến kẻ tin trở nên dại khờ, còn kẻ quên thì bước đi nhẹ nhàng. Anh giữ lời, còn em buông bỏ. Anh nhớ, còn em đã quên. Giờ đây, khi nhìn lại, anh thấy mình như kẻ ngốc, đem cả trái tim gửi gắm vào một câu nói mong manh. Lời hứa em từng thốt ra, anh ôm chặt như báu vật, còn em thì buông nhẹ như chưa từng tồn tại. Hóa ra khoảng cách không nằm ở màn hình, mà nằm ở trái tim đã thôi còn hướng về nhau. Anh vẫn nhớ từng chữ em nói, từng cảm giác yên lòng khi đọc lại tin nhắn ấy, nhưng tất cả giờ chỉ khiến anh đau thêm. Sau cùng, lời hứa cũng chẳng giữ nổi một người. Nó đẹp, nhưng ngắn ngủi, nó dịu dàng, nhưng cũng tàn nhẫn. Và điều tàn nhẫn nhất…

About