@jojoglamz: اهم شي راحتهم 💃💃💃💃

JOYA🎀جويا
JOYA🎀جويا
Open In TikTok:
Region: KW
Sunday 03 May 2026 17:27:22 GMT
5737376
272052
4583
37402

Music

Download

Comments

mana_allh
Manar 🐆🇸🇦 :
عيالك ما يبون ام حريصه يبون ام سعيده 💕
2026-05-03 18:31:19
43143
theofficialrawan
Rawan Bin Hussain🦋 :
عسسسسسسسسسسل
2026-05-03 17:54:35
16135
moon55sm
moon55sm :
الله يسعدك جويا 🤣🤣🤣💞
2026-05-05 10:19:04
2
ash..88
𝓐 :
العمر بطاقه مو بالبطاقه ماشاء الله
2026-05-03 18:06:40
1148
silver_car
silver_car :
الحمد لله اللذي آتاني من المال ماارضاني واعطاني من الأولاد ما كفاني ويسر لي من الخير ما ابهج كياني ❤️
2026-06-15 18:52:58
5
itszezealknderi
🤷‍♀️ :
منو ناقد
2026-06-08 10:50:53
7
gust.ksa
GUST.KSA :
ابحث عن الأب في توفير هذه الطاقة الإيجابية والسعادة 🥰
2026-06-15 17:49:11
5
white_rose7979
Rose :
احلى ام بالدنيا الي تسوي كذا انا زيك جويا بس عيالي يقلون الله يخلف ههههه الا زوجي يضحك وينبسط
2026-05-04 19:41:20
6
zxc_ge364
🪷 :
وريته امي قالت Ai
2026-06-08 14:35:49
7
aj_0977
A_97🪽 :
ماماسيتا
2026-06-06 18:34:15
12
l_m_r09
B :
ماماسيتا
2026-05-28 22:15:43
5
pi_n9
عائشه🌻 :
تهبلييييييننن❤️❤️
2026-05-31 09:03:00
6
wfl48_
SHAHAD 🐆 :
ويا متحاناتي تبدي المشاكل والطلايب🥰
2026-06-04 09:43:18
5
themeem__
themeem__ :
لازم تتوفق بنتج على هالتدخل🤣❤️
2026-06-05 15:14:52
5
5eie
مرخصة اعلامياً..نوف التويجري :
الام المرتاحه بتريح البيت كله اما الام المضغوطه مستحيل تسوى شي كان الله فى عون كل الامهات بختصار جويا احببببببببك قسم بالله انتى طاااقه ايجابيه ربي يسعدك سعاده لا تشقين بعدها🥰🤝
2026-05-03 18:41:59
707
To see more videos from user @jojoglamz, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Lần đầu đọc câu nói ấy, tôi bỗng im lặng rất lâu. Không phải vì nó cao siêu. Mà vì nó đơn giản đến mức chạm vào một sự thật mà chúng ta thường quên mất. Con người sống cả đời trong vội vã. Vội lớn lên. Vội thành công. Vội kiếm tiền. Vội chứng minh giá trị của mình. Vội chạy theo người khác. Vội đạt được những điều mà xã hội bảo rằng phải đạt được. Chúng ta sống như thể đang tham gia một cuộc đua mà chính mình cũng không biết đích đến ở đâu. Thấy người khác mua nhà, mình sốt ruột. Thấy người khác thành công, mình lo lắng. Thấy người khác đi xa hơn, mình bắt đầu nghi ngờ bản thân. Rồi cứ thế, ngày nào cũng sống trong cảm giác chậm một chút là thua cuộc. Nhưng có bao giờ chúng ta tự hỏi: Rốt cuộc mình đang gấp vì điều gì? Tiền bạc gấp đến đâu cũng không mua được thêm thời gian. Danh vọng cao đến đâu cũng không giữ được tuổi trẻ. Con người cố gắng cả đời để kiểm soát mọi thứ. Nhưng thứ duy nhất chắc chắn nhất trong đời lại là điều không ai kiểm soát được. Đó là sinh và tử. Một việc đã xảy ra. Một việc chắc chắn sẽ đến. Giữa hai điểm ấy là cuộc đời. Vậy mà chúng ta lại dành phần lớn cuộc đời để lo lắng về những điều nhỏ bé nằm ở giữa. Có người vì một lời nói mà mất ngủ nhiều đêm. Có người vì một lần thất bại mà dằn vặt nhiều năm. Có người vì ánh mắt của người khác mà sống cả đời không dám là chính mình. Nếu nhìn từ góc độ của thời gian, rất nhiều điều từng khiến ta đau khổ hóa ra chỉ là những gợn sóng nhỏ trên mặt hồ. Chỉ vì lúc ấy ta đứng quá gần nên tưởng rằng đó là biển cả. Khi còn trẻ, chúng ta luôn nghĩ cuộc đời là một cuộc chinh phục. Càng trưởng thành mới hiểu cuộc đời là một hành trình trải nghiệm. Không phải đến để thắng ai. Không phải đến để hơn thua. Cũng không phải đến để gom góp thật nhiều thứ rồi mang theo khi rời đi. Mà là đến để sống. Để cảm nhận. Để yêu thương. Để trưởng thành. Để hiểu bản thân mình. Một bông hoa không lo lắng về việc ngày mai có tàn hay không. Nó chỉ nở hết mình trong ngày hôm nay. Một dòng sông không sốt ruột về biển cả. Nó chỉ lặng lẽ chảy theo con đường của mình. Thiên nhiên chưa bao giờ vội. Nhưng chưa bao giờ đến muộn. Có lẽ con người đau khổ không phải vì cuộc đời quá nặng nề. Mà vì luôn muốn mọi thứ xảy ra theo thời gian biểu của mình. Muốn thành công nhanh hơn. Muốn giàu có nhanh hơn. Muốn người khác hiểu mình nhanh hơn. Muốn mọi nỗi đau biến mất nhanh hơn. Nhưng cuộc đời có nhịp điệu riêng của nó. Có những hạt giống phải mất nhiều năm mới thành cây lớn. Có những bài học phải trải qua mất mát mới hiểu được. Có những cuộc gặp gỡ phải đợi đúng nhân duyên mới xuất hiện. Mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Cho nên, không cần phải gấp. Không phải vì cuộc đời còn dài. Mà vì càng gấp gáp, ta càng bỏ lỡ cuộc đời. Có những người mải mê leo núi đến mức quên ngắm phong cảnh. Mải mê kiếm sống đến mức quên mất mình đang sống. Mải mê chạy về phía trước đến mức đánh rơi những niềm vui nhỏ bé trên đường. Đến cuối cùng mới nhận ra: Điều quý giá nhất chưa bao giờ là đích đến. Mà là những ngày tháng mình đã đi qua. Có lẽ sự trưởng thành lớn nhất không phải là đạt được tất cả những gì mình muốn. Mà là hiểu rằng không phải mọi thứ đều cần phải có ngay lập tức. Không phải mọi chuyện đều cần một câu trả lời ngay hôm nay. Không phải mọi ước mơ đều phải hoàn thành trong một sớm một chiều. Chúng ta đến thế giới này với hai việc lớn nhất. Một việc đã hoàn thành. Một việc rồi cũng sẽ đến. Vậy thì khoảng thời gian ở giữa ấy... Đừng sống như đang chạy trốn điều gì. Đừng sống như đang tham gia một cuộc đua vô tận. Hãy sống như một người lữ khách biết ngắm nhìn bầu trời trên đường đi. Bởi suy cho cùng, điều đáng tiếc nhất không phải là đi chậm. Mà là đi quá vội, để rồi khi ngoảnh đầu nhìn lại mới nhận ra mình đã bỏ lỡ cả một cuộc đời. #dao #doi #phatphapnhiemmau #nhanqua #tinhthuc
Lần đầu đọc câu nói ấy, tôi bỗng im lặng rất lâu. Không phải vì nó cao siêu. Mà vì nó đơn giản đến mức chạm vào một sự thật mà chúng ta thường quên mất. Con người sống cả đời trong vội vã. Vội lớn lên. Vội thành công. Vội kiếm tiền. Vội chứng minh giá trị của mình. Vội chạy theo người khác. Vội đạt được những điều mà xã hội bảo rằng phải đạt được. Chúng ta sống như thể đang tham gia một cuộc đua mà chính mình cũng không biết đích đến ở đâu. Thấy người khác mua nhà, mình sốt ruột. Thấy người khác thành công, mình lo lắng. Thấy người khác đi xa hơn, mình bắt đầu nghi ngờ bản thân. Rồi cứ thế, ngày nào cũng sống trong cảm giác chậm một chút là thua cuộc. Nhưng có bao giờ chúng ta tự hỏi: Rốt cuộc mình đang gấp vì điều gì? Tiền bạc gấp đến đâu cũng không mua được thêm thời gian. Danh vọng cao đến đâu cũng không giữ được tuổi trẻ. Con người cố gắng cả đời để kiểm soát mọi thứ. Nhưng thứ duy nhất chắc chắn nhất trong đời lại là điều không ai kiểm soát được. Đó là sinh và tử. Một việc đã xảy ra. Một việc chắc chắn sẽ đến. Giữa hai điểm ấy là cuộc đời. Vậy mà chúng ta lại dành phần lớn cuộc đời để lo lắng về những điều nhỏ bé nằm ở giữa. Có người vì một lời nói mà mất ngủ nhiều đêm. Có người vì một lần thất bại mà dằn vặt nhiều năm. Có người vì ánh mắt của người khác mà sống cả đời không dám là chính mình. Nếu nhìn từ góc độ của thời gian, rất nhiều điều từng khiến ta đau khổ hóa ra chỉ là những gợn sóng nhỏ trên mặt hồ. Chỉ vì lúc ấy ta đứng quá gần nên tưởng rằng đó là biển cả. Khi còn trẻ, chúng ta luôn nghĩ cuộc đời là một cuộc chinh phục. Càng trưởng thành mới hiểu cuộc đời là một hành trình trải nghiệm. Không phải đến để thắng ai. Không phải đến để hơn thua. Cũng không phải đến để gom góp thật nhiều thứ rồi mang theo khi rời đi. Mà là đến để sống. Để cảm nhận. Để yêu thương. Để trưởng thành. Để hiểu bản thân mình. Một bông hoa không lo lắng về việc ngày mai có tàn hay không. Nó chỉ nở hết mình trong ngày hôm nay. Một dòng sông không sốt ruột về biển cả. Nó chỉ lặng lẽ chảy theo con đường của mình. Thiên nhiên chưa bao giờ vội. Nhưng chưa bao giờ đến muộn. Có lẽ con người đau khổ không phải vì cuộc đời quá nặng nề. Mà vì luôn muốn mọi thứ xảy ra theo thời gian biểu của mình. Muốn thành công nhanh hơn. Muốn giàu có nhanh hơn. Muốn người khác hiểu mình nhanh hơn. Muốn mọi nỗi đau biến mất nhanh hơn. Nhưng cuộc đời có nhịp điệu riêng của nó. Có những hạt giống phải mất nhiều năm mới thành cây lớn. Có những bài học phải trải qua mất mát mới hiểu được. Có những cuộc gặp gỡ phải đợi đúng nhân duyên mới xuất hiện. Mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Cho nên, không cần phải gấp. Không phải vì cuộc đời còn dài. Mà vì càng gấp gáp, ta càng bỏ lỡ cuộc đời. Có những người mải mê leo núi đến mức quên ngắm phong cảnh. Mải mê kiếm sống đến mức quên mất mình đang sống. Mải mê chạy về phía trước đến mức đánh rơi những niềm vui nhỏ bé trên đường. Đến cuối cùng mới nhận ra: Điều quý giá nhất chưa bao giờ là đích đến. Mà là những ngày tháng mình đã đi qua. Có lẽ sự trưởng thành lớn nhất không phải là đạt được tất cả những gì mình muốn. Mà là hiểu rằng không phải mọi thứ đều cần phải có ngay lập tức. Không phải mọi chuyện đều cần một câu trả lời ngay hôm nay. Không phải mọi ước mơ đều phải hoàn thành trong một sớm một chiều. Chúng ta đến thế giới này với hai việc lớn nhất. Một việc đã hoàn thành. Một việc rồi cũng sẽ đến. Vậy thì khoảng thời gian ở giữa ấy... Đừng sống như đang chạy trốn điều gì. Đừng sống như đang tham gia một cuộc đua vô tận. Hãy sống như một người lữ khách biết ngắm nhìn bầu trời trên đường đi. Bởi suy cho cùng, điều đáng tiếc nhất không phải là đi chậm. Mà là đi quá vội, để rồi khi ngoảnh đầu nhìn lại mới nhận ra mình đã bỏ lỡ cả một cuộc đời. #dao #doi #phatphapnhiemmau #nhanqua #tinhthuc

About