@silvifauziah__: Membalas @𝖛𝖆𝖓𝖜𝖎𝖙𝖍𝖞𝖔𝖚🪬 #obatmata #kalazionbintitan #kalazion #foryoupage #rekomendasi

silvifauziah__
silvifauziah__
Open In TikTok:
Region: ID
Monday 04 May 2026 08:55:45 GMT
1230
7
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @silvifauziah__, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Mệt quá thì về chùa đi em, sư phụ vẫn chờ Có những ngày cuộc đời bỗng trở nên nặng nề đến lạ. Em thức dậy với một tâm hồn rã rời, mang theo những nỗi buồn không gọi được thành tên. Công việc không như ý, tình cảm đầy tổn thương, những mối quan hệ từng nghĩ sẽ bền lâu cũng dần xa cách. Em cố gắng mạnh mẽ, cố gắng mỉm cười, cố gắng chứng minh với mọi người rằng mình ổn. Nhưng chỉ có em mới biết, bên trong mình đang mệt đến nhường nào. Nếu một ngày như thế tìm đến, mệt quá thì về chùa.  Không phải để trốn chạy cuộc đời. Cũng không phải để buông bỏ tất cả. Mà là để cho tâm mình được nghỉ ngơi một chút. Ngoài kia, người ta thường yêu cầu em phải giỏi hơn, mạnh hơn, thành công hơn. Nhưng trong sân chùa, chẳng ai bắt em phải trở thành điều gì cả. Em có thể ngồi lặng dưới gốc cây, nghe tiếng chuông ngân, nhìn làn khói hương tan vào khoảng không, rồi để những bộn bề trong lòng từ từ lắng xuống. Chùa không hứa sẽ giải quyết hết những khó khăn của em. Nhưng chùa cho em một khoảng bình yên để nhìn lại chính mình. Đôi khi điều em cần không phải là một lời khuyên thật hay. Điều em cần chỉ là một nơi không phán xét, một nơi đủ yên để nghe tiếng lòng mình đang khóc. Sư phụ vẫn ở đó. Có thể sư phụ không biết tên em. Có thể đã rất lâu em không còn ghé chùa. Có thể em từng nghĩ mình sống chưa đủ tốt để bước qua cổng tam quan. Nhưng cánh cửa chùa chưa từng đóng lại với bất kỳ ai. Người ta tìm đến chùa không phải vì hoàn hảo. Người ta tìm đến chùa vì đang mang trong lòng những vết thương. Và đôi khi, chỉ một câu hỏi nhẹ nhàng của sư phụ:
Mệt quá thì về chùa đi em, sư phụ vẫn chờ Có những ngày cuộc đời bỗng trở nên nặng nề đến lạ. Em thức dậy với một tâm hồn rã rời, mang theo những nỗi buồn không gọi được thành tên. Công việc không như ý, tình cảm đầy tổn thương, những mối quan hệ từng nghĩ sẽ bền lâu cũng dần xa cách. Em cố gắng mạnh mẽ, cố gắng mỉm cười, cố gắng chứng minh với mọi người rằng mình ổn. Nhưng chỉ có em mới biết, bên trong mình đang mệt đến nhường nào. Nếu một ngày như thế tìm đến, mệt quá thì về chùa. Không phải để trốn chạy cuộc đời. Cũng không phải để buông bỏ tất cả. Mà là để cho tâm mình được nghỉ ngơi một chút. Ngoài kia, người ta thường yêu cầu em phải giỏi hơn, mạnh hơn, thành công hơn. Nhưng trong sân chùa, chẳng ai bắt em phải trở thành điều gì cả. Em có thể ngồi lặng dưới gốc cây, nghe tiếng chuông ngân, nhìn làn khói hương tan vào khoảng không, rồi để những bộn bề trong lòng từ từ lắng xuống. Chùa không hứa sẽ giải quyết hết những khó khăn của em. Nhưng chùa cho em một khoảng bình yên để nhìn lại chính mình. Đôi khi điều em cần không phải là một lời khuyên thật hay. Điều em cần chỉ là một nơi không phán xét, một nơi đủ yên để nghe tiếng lòng mình đang khóc. Sư phụ vẫn ở đó. Có thể sư phụ không biết tên em. Có thể đã rất lâu em không còn ghé chùa. Có thể em từng nghĩ mình sống chưa đủ tốt để bước qua cổng tam quan. Nhưng cánh cửa chùa chưa từng đóng lại với bất kỳ ai. Người ta tìm đến chùa không phải vì hoàn hảo. Người ta tìm đến chùa vì đang mang trong lòng những vết thương. Và đôi khi, chỉ một câu hỏi nhẹ nhàng của sư phụ: "Dạo này con có khỏe không?" Cũng đủ khiến nước mắt đã cố kìm nén bấy lâu bật ra. Cuộc sống này vốn nhiều giông bão. Ai rồi cũng có lúc lạc đường. Ai rồi cũng có những ngày cảm thấy mình cô đơn giữa đám đông. Nhưng em hãy nhớ, dù ngoài kia có bao nhiêu đổi thay, vẫn luôn có một mái chùa bình yên chờ em trở về. Nơi đó không hỏi em đã thành công đến đâu. Không hỏi em kiếm được bao nhiêu tiền. Không hỏi em đã từng sai lầm những gì. Nơi đó chỉ có tiếng chuông chiều, lời kinh nhẹ nhàng và những tấm lòng từ bi. Vậy nên, nếu một ngày cuộc đời làm em quá đỗi mệt mỏi... Hãy về chùa một chuyến. Ngồi yên dưới mái hiên cũ. Thắp một nén hương. Uống một chén trà. Nghe một thời kinh. Để trái tim được nghỉ ngơi. Để tâm hồn được chữa lành. Và để nhớ rằng: Mệt quá thì về chùa đi em. Sư phụ vẫn chờ em! Tác giả: Trí Tuệ Giải Thoát

About