Con Vịt Xòe Lông=]] :
Có những lúc em ngồi nhìn lại cả một đoạn đã qua, không còn cảm giác giận hay trách nữa, chỉ thấy lòng mình trống đi một chút. Không phải vì mọi thứ chưa từng quan trọng, mà vì nó đã từng rất quan trọng nên khi mất đi mới để lại nhiều khoảng lặng đến vậy.
Em đã từng nghĩ, chỉ cần hai người đủ thương nhau thì sẽ không dễ gì rời xa. Nhưng rồi em nhận ra, tình cảm không phải lúc nào cũng thắng được những mệt mỏi, những lần im lặng kéo dài, hay những tổn thương tích tụ theo thời gian. Có những điều nhỏ nhặt không được nói ra, cứ âm thầm lớn dần, đến một lúc nào đó thì không còn cách nào cứu vãn nữa.
Điều khiến em buồn không phải là việc chúng ta kết thúc, mà là cách mọi thứ kết thúc. Không một lời rõ ràng, không một cái nắm tay đủ lâu để nói lời cuối, chỉ là dần dần ít quan tâm hơn, ít nhắn tin hơn, rồi trở thành người xa lạ lúc nào không hay.
Em đã từng cố gắng giữ, cố gắng hiểu, cố gắng bỏ qua nhiều thứ, chỉ để mong mọi thứ quay lại như trước. Nhưng càng cổ, em lại càng nhận ra mình đang mệt hơn là hạnh phúc. Và đến một lúc nào đó, em buộc phải chọn buông, không phải vì hết thương, mà vì không thể tiếp tục chịu đựng một mình.
Bây giờ, em không còn mong một cái kết khác nữa. Chỉ mong rằng, ở một nơi nào đó, khi nghĩ về em, anh cũng từng thật lòng như em đã từng. Và còn em, em sẽ học cách đi tiếp, chậm thôi cũng được, miễn là mỗi bước đi không còn mang theo quá nhiều tổn thương của ngày cũ.
2026-06-27 07:43:09