@easy.learn.japanese: Japanese Conversation About work #japanesephrases #learnjapanese #creatorsearchinsights #jft #n5

Easy Learn Japanese
Easy Learn Japanese
Open In TikTok:
Region: NP
Friday 08 May 2026 13:15:39 GMT
19959
1180
4
152

Music

Download

Comments

ghufran___5
🍂グフラン🍂🇯🇵 :
🥰🥰🥰
2026-05-08 16:34:53
1
vijaysingh2558
vijaysingh2558 :
❤️❤️❤️❤️❤️
2026-05-10 00:55:12
0
romanakand1234
ROMAN AKAND :
😁😁😁
2026-05-20 00:57:52
0
To see more videos from user @easy.learn.japanese, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Nguy hiểm nhất không phải là kẻ nói dối mà là người luôn nói thật, nhưng chưa bao giờ nói hết  Có những người không nói nhiều, không tranh hơn thua. Họ cư xử rất chừng mực, từ tốn không làm tổn thương ai.  Nhưng sâu dưới lớp hiền đó họ quan sát từng chi tiết nhỏ đến đáng ngại. Mỗi hành động nhỏ của họ đều khiến người khác phải đọc hai lần, một lần bằng lý trí, một lần bằng bản năng. Ta không biết họ mềm lòng hay đang cảnh giác, đang thiện ý hay đang giữ khoảng cách. Bởi ở họ, sáng và tối đứng chung một chỗ không hòa vào nhau, cũng không tách rời. Đó là kiểu người mà họ biết rất rõ mang trong mình nửa chính nửa tà, và họ biết điều khiển một cách tỉnh táo. Họ không đe dọa, nhưng người khác vẫn tự chỉnh lại lời mình. Họ không tỏ uy, nhưng người khác vẫn không dám vượt giới hạn. Cái uy của họ không nằm ở lời mà nằm ở cách họ im lặng đúng lúc, hiểu người đúng chỗ và giấu tâm đúng độ.  Đối diện họ ta dễ nhận ra một thứ khí rất lạ, trầm mà nặng, lạnh mà sắc. Một dạng uy lực vô ngôn, không cần lay động cũng đủ khiến tâm người khác tự chùng lại.  Cuối cùng, điều khiến người thật sự đáng nể không phải là chính hay tà trong họ mạnh đến đâu. Mà là tâm họ không nghiêng về cực nào. Chính giúp họ không lạc đường. Tà giúp họ không bị đời vùi dập. Còn sự tỉnh táo giúp họ đứng vững giữa hai bờ, không sáng đến mức ngây, không tối đến mức loạn.  Đó mới là cảnh giới khó đạt nhất của một con người, tâm bất mê, khí bất loạn, hành bất lệch.
Nguy hiểm nhất không phải là kẻ nói dối mà là người luôn nói thật, nhưng chưa bao giờ nói hết Có những người không nói nhiều, không tranh hơn thua. Họ cư xử rất chừng mực, từ tốn không làm tổn thương ai. Nhưng sâu dưới lớp hiền đó họ quan sát từng chi tiết nhỏ đến đáng ngại. Mỗi hành động nhỏ của họ đều khiến người khác phải đọc hai lần, một lần bằng lý trí, một lần bằng bản năng. Ta không biết họ mềm lòng hay đang cảnh giác, đang thiện ý hay đang giữ khoảng cách. Bởi ở họ, sáng và tối đứng chung một chỗ không hòa vào nhau, cũng không tách rời. Đó là kiểu người mà họ biết rất rõ mang trong mình nửa chính nửa tà, và họ biết điều khiển một cách tỉnh táo. Họ không đe dọa, nhưng người khác vẫn tự chỉnh lại lời mình. Họ không tỏ uy, nhưng người khác vẫn không dám vượt giới hạn. Cái uy của họ không nằm ở lời mà nằm ở cách họ im lặng đúng lúc, hiểu người đúng chỗ và giấu tâm đúng độ. Đối diện họ ta dễ nhận ra một thứ khí rất lạ, trầm mà nặng, lạnh mà sắc. Một dạng uy lực vô ngôn, không cần lay động cũng đủ khiến tâm người khác tự chùng lại. Cuối cùng, điều khiến người thật sự đáng nể không phải là chính hay tà trong họ mạnh đến đâu. Mà là tâm họ không nghiêng về cực nào. Chính giúp họ không lạc đường. Tà giúp họ không bị đời vùi dập. Còn sự tỉnh táo giúp họ đứng vững giữa hai bờ, không sáng đến mức ngây, không tối đến mức loạn. Đó mới là cảnh giới khó đạt nhất của một con người, tâm bất mê, khí bất loạn, hành bất lệch.

About